Actions

Work Header

Hoa Đăng

Summary:

MING và Kyokai ghé thăm đất nước Tuyền cổ kính đúng mùa lễ hội Cầu Hồn của Trấn Hoàng Tuyền

Notes:

Mọi thông tin liên quan đến đèn hoa đăng/đèn trời trong tác phẩm này đều là tự bịa, không có căn cứ khoa học hay cơ sở xác thực nào nên đừng nghĩ là thật nhé (˶ᵔ ᵕ ᵔ˶) Tui chỉ mô phỏng đèn trời thôi

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Trấn Hoàng Tuyền.

Ngọn gió nghịch ngợm lùa qua tán cây phong, hữu ý cuốn theo một chiếc lá đỏ. Chiếc lá khiêu vũ vài vòng trong gió rồi duyên dáng đáp xuống nước hồ trong vắt như thủy tinh, tạo trên mặt hồ vài vòng gợn sóng mỏng manh, đánh động mấy chú cá vàng đang thảnh thơi thả trôi mình trong nước vội vàng lặn mất tăm. Từng nhịp cầu gỗ trải rộng khắp mặt nước bao la, in bóng dòng người nô nức, xúng xính áo quần thong thả đi trên cầu. Tuy ăn mặc đẹp, song trang phục, điệu bộ, dáng vẻ của ai nấy đều toát lên chút thành kính, trang nghiêm. Tuy không khí nhộn nhịp, tươi vui, song ai cũng giữ thái độ, cử chỉ lịch sự, lễ nghĩa, ăn nói nhỏ nhẹ, dễ nghe, không ai dám to tiếng hay lỡ nói lời không hay. Tuy dòng người nườm nượp đông đúc, song ai cũng tự biết ý tứ, đi đứng từ tốn, cẩn thận, tuyệt đối nói không với chen lấn xô đẩy. Đông người như vậy mà không có lấy một chút biểu hiện nào của sự mất trật tự hay hỗn tạp thường thấy, quả thực là một bầu không khí ấm cúng mà trang nhã hiếm có khó tìm.

Cũng là lẽ thường thôi, bởi dịp đặc biệt này, chính là nghi lễ Cầu Hồn thường niên của địa phương.

Đưa mắt nhìn quanh một lượt, mọi ngóc ngách đều bắt gặp hình ảnh người nghệ nhân, người thì ngồi nơi góc ván cầu, người thì chọn chiếc thuyền con neo đậu nơi bến; cần cù, tỉ mỉ vẽ hoa văn lên chiếc đèn lồng giấy. Họa tiết kỳ công, tinh xảo kết hợp với ánh sáng cam ấm áp, dịu hiền của ngọn nến bên trong, tỏa ra một quầng hào quang lộng lẫy đúng y như tên gọi của nó: Hoa Đăng. Trên mặt nước đã điểm vài đốm sáng li ti như rải sao, có vẻ như đã có vài quan khách chắp cánh cho ngọn đèn của mình. Từng ngọn hoa đăng tỏa sáng, dần dần bay lên trời cao, mang theo tấm chân tình và nguyện ước của người ở dưới, dẫn đường cho những linh hồn về nơi xa kia…

  • Oa~ Đẹp quá~

Kyokai, không hề mang theo chiếc mặt nạ cáo của mình, vừa đi vừa quan sát những chiếc đèn trời bay bổng trong sự trầm trồ, ngưỡng mộ vô cùng. MING rảo bước theo sau, một tay chắp sau lưng, một tay cầm quạt khẽ phe phẩy, dáng vẻ thanh cao, thoát tục hệt tiên nhân, khẽ khàng mỉm cười.

  • Em mà không thấy đẹp thì uổng phí công anh quá. Mãi mới “dắt” được em qua Tuyền mà lại

Anh không dùng cách nói đậm chất phim kiếm hiệp như mọi khi, bởi hai người đã thỏa thuận việc này từ lâu. Nếu anh cứ khăng khăng giữ cách ăn nói khó hiểu ấy thì Kyokai bị rối loạn ngôn từ mất.

  • Anh MING nè, những ngọn đèn này dùng để dẫn lối cho người đã khuất trở về nhỉ?

Kyokai chỉ tay về phía đốm sáng tụ lại dày đặc, thắc mắc. MING từ tốn đáp lời:

  • Hưm, không hẳn là như vậy

Đoạn, anh bước đến bên một dãy đèn, khẽ gật đầu với người nghệ nhân tỏ ý xin phép, rồi gấp quạt lại đeo bên hông, chọn một chiếc đèn, thắp nến và nhẹ nhàng nâng nó lên. Chiếc hoa đăng vuột khỏi tay anh, và từ từ bay lên trời đêm.

  • Người dân xứ này quan niệm, Hoa Đăng, là để cầu phúc cho người đã khuất, và cho cả bản thân mình. Mỗi chiếc đèn bay lên đều chan chứa biết bao nguyện ước và hy vọng của người về hiện tại và tương lai, đồng thời, người ở thế giới bên kia nhìn thấy ánh đèn, cũng hiểu rằng thế gian sẽ luôn có người nhớ đến mình
  • Ồ, thì ra là vậy. Em hiểu rồi

Kyokai gật gù tỏ vẻ đã hiểu. MING thấy vậy bèn chuyển sang hỏi:

  • Sao nào, em muốn thả thử không?
  • Em á?

Kyokai lấy tay chỉ vào mình như không dám tin. Ánh mắt ngỡ ngàng của cậu làm MING bất giác bật cười vui vẻ. Đoạn, anh nói tiếp bằng giọng ôn hòa:

  • Tất nhiên rồi. Sao lại không chứ?
  • Nhưng em…biết thả cho ai giờ…
  • Hừm…Cha mẹ em thì sao? Họ đều đã mất rồi, phải không? Hoặc không thì em cũng có thể thả đèn cho các linh hồn lang thang mà
  • À, đúng rồi nhỉ. Dù từ bé đến giờ em chưa một lần gặp họ, nhưng ít nhất, em cũng nợ họ công ơn sinh thành

Nói đoạn, cậu cúi xuống, lễ phép hỏi xin người nghệ nhân, và được bác ấy hiền từ gật đầu đáp lại. Cậu bèn nâng lấy chiếc đèn trời, thật cẩn thận và từ tốn, bằng cả hai tay, và “trả” nó về trời.

  • Cái này…là cho cha

Kyokai lại cúi xuống, nhấc tiếp chiếc đèn thứ hai.

  • Cái này…là cho mẹ

Chiếc đèn trời tiếp theo cũng thuận lợi bay lên, chẳng mấy chốc đã hòa vào hằng hà sa số đốm sáng lung linh trên cao kia, nở rộ như những đóa hoa rực rỡ giữa màn đêm. MING chăm chú ngước nhìn những ngọn đèn mà cảm thấy hoài niệm vô cùng. Anh nhớ rất rõ, hồi nhỏ, cả gia đình anh, đã cùng nhau đến đây. Huyền huynh thì thờ ơ, không mấy quan tâm nhưng sau khi bị lải nhải đủ điều cũng miễn cưỡng thả một cái, Lộ Khiết thì đòi thả đèn trời thay phần cả cha mẹ lẫn anh em, nhị vị phụ huynh chỉ đứng đó mỉm cười dịu dàng. Bây giờ, anh đã lớn khôn, cũng có thêm hai đứa em, chỉ tiếc là chưa từng cùng chúng tham dự lễ hội này. “Lần sau về nhà”, MING nghĩ bụng, “mình nhất định sẽ đưa cả nhà đến đây một lần nữa.”

Mải mê chìm trong dòng suy nghĩ nên MING không để ý, Kyokai đã cúi xuống lấy chiếc đèn thứ ba. Không như hai cái trước được cậu thả rất nhanh và dứt khoát, đến cái này, mọi động tác của cậu đều chậm lại, tựa như đang phải gánh vác trọng lượng nặng nề nào đó. Đôi mắt xanh của cậu cũng không còn hiện rõ vẻ tươi vui, mà thay vào đó là một nỗi u buồn phảng phất, khó nói. Hai tay cậu khẽ đỡ lấy chiếc đèn, song dùng dằng mãi chưa nỡ thả. Từ đôi mắt lan ra, cả gương mặt cậu giờ cũng đượm buồn. Nỗi buồn vương mắc ấy cuối cùng cũng lọt vào tầm mắt MING. Anh giờ mới nhận ra, Kyokai đang định thả chiếc đèn thứ ba, nhưng lại dừng lại giữa chừng.

Khoan đã.

Nếu anh nghe chính xác, chiếc đèn thứ nhất là cho ba, chiếc đèn thứ hai là cho mẹ, vậy chiếc đèn thứ ba là cho ai?

  • Chiếc này…là cho…

Kyokai chợt cất tiếng, giọng nói trầm buồn khó tả, toan nâng chiếc đèn lên. Nhưng một bàn tay đã vươn ra, nắm chặt cổ tay cậu. Kyokai quay sang. Là MING.

  • Kyokai

Anh gọi tên cậu, dừng lại một hơi, rồi nói tiếp, giọng kiên định:

  • Em định thả đèn cho ai?
  • Em…định thả đèn cho các linh hồn không nơi nương tựa. Anh bảo mình cũng có thể thả cho họ mà…
  • Không đúng

MING kiên quyết phủ nhận.

  • Em đang không nhìn vào mắt anh. Em cũng không cười như mọi khi. Em đang nói dối
  • Em đang định thả đèn cho ai?

Đến nước này thì Kyokai không thể giữ được nụ cười bình thản nữa. Hai tay cậu run run, đôi môi hé mở định nói ra, nhưng rồi lại mím chặt trước khi để bất cứ từ ngữ nào chảy ra. MING quan sát biểu cảm này, dường như đã nắm được câu trả lời.

  • …Em thả cho Yuen, phải không?

Đáp lại câu hỏi của anh, Kyokai im lặng, không gật đầu hay lắc. Chỉ có ánh mắt buồn bã đến tuyệt vọng nhìn thẳng vào anh.

  • Không được! Yuen vẫn còn cơ hội mà. Em không thể từ bỏ dễ dàng thế được! Kyokai mà anh biết, không yếu đuối đến nhường này!

Nhận ra mình đã đoán trúng phóc, MING hoảng hốt giữ tay Kyokai chặt hơn, cố gắng thuyết phục cậu bằng những lời lẽ mềm mỏng nhưng vô cùng đanh thép. Không thể được! Yuen…người anh trai bị hôn mê của Kyokai, chắc chắn, vẫn còn có thể tỉnh lại! Anh tin vào phép màu của y học hiện đại, anh tin vào ý chí của chính bản thân Yuen, và anh tin vào Kyokai nữa. Cậu sẽ không từ bỏ hy vọng dễ dàng như thế đâu, phải không?

Kyokai khẽ cắn môi, cuối cùng cũng khó nhọc cất tiếng:

  • Không còn cơ hội nữa rồi…anh MING…
  • Bác sĩ nói rằng, tỉ lệ để anh ấy tỉnh lại…là rất thấp…Dưới 0.1%... Anh Yuen…sẽ không thể tỉnh lại đâu…
  • Dưới 0.1% tức là vẫn còn hy vọng! Vẫn không phải là không thể! Mọi thứ…vẫn chưa kết thúc đâu, Kyokai

MING hối hả phản bác, mong Kyokai rút lại quyết định của mình. Song, ánh mặt cậu nhìn anh vẫn chẳng có một chút biến chuyển nào. Vẫn âm u, đui mù, buồn thảm, không chút ánh sáng.

  • Bỏ tay em ra đi, anh…Em cầu xin anh đấy…Hãy bỏ tay em ra… Không còn…Không còn hy vọng nữa rồi…

Sắc màu trong đôi mắt Kyokai bỗng nhợt nhạt hẳn đi, trông như sức sống vừa mới bị rút cạn. MING bất giác tự bỏ tay ra, bất lực nhìn Kyokai.

Kyokai thấy không còn gì ngăn cản, cũng thuận theo mà quay mặt về phía chiếc đèn. Hoa đăng làm bằng giấy mỏng tang giờ như nặng cả nghìn cân trên tay cậu.

“Kết thúc thật rồi. Không còn hy vọng nữa.”

“Tám năm chờ đợi ròng rã của mình…cuối cùng cũng đến hồi kết rồi…”

“Em xin lỗi…và tạm biệt anh…”

  • Yuen…

Nói rồi Kyokai dứt khoát thả chiếc đèn trời. Cảm giác chiếc đèn vừa rời khỏi tay, cậu cũng bất hồ nhắm mắt lại. Cậu không dám…không dám đối diện với sự thật. Dẫu không còn hy vọng…cậu cũng không dám. Nó quá tàn nhẫn, quá đau đớn, quá thống khổ. Nó nằm ngoài sức chịu đựng của cậu.

Dẫu, chẳng còn lại gì….

  • Kyokai

Cậu nghe rõ MING gọi tên mình, song giả bộ làm lơ. Cậu không dám đối mặt với sự thật tàn nhẫn này.

Một bàn tay ấm áp chợt nắm lấy tay cậu.

  • Kyokai. Mở mắt ra đi. Nhìn kìa

Như được truyền cho dũng khí, Kyokai từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cậu là hình ảnh…chiếc đèn trời vừa thả, bay là là sát mặt đất, rồi đậu xuống mặt nước nhẹ nhàng, bên cạnh những đóa hoa súng nở bung.

  • Nó…không bay…

Kyokai ngỡ ngàng, dụi dụi mắt mấy lần như muốn xác nhận lại sự thật.

Không, đúng là sự thật rồi.

Chiếc đèn cậu vừa thả…không hề bay.

Vậy…có nghĩa là…

  • Anh đã bảo rồi mà, Kyokai…

MING mỉm cười, đoạn lấy khăn tay từ trong túi ra, chấm nước mắt cho Kyokai. Không biết tự bao giờ, trên mặt chàng idol trẻ tuổi này đã lã chã hai dòng lệ tuôn.

  • Anh Yuen…vẫn còn sống…

Kyokai vục mặt vào hai tay mà khóc. Từng giọt nước mắt lọt qua kẽ tay nhỏ xuống như châu ngọc, tẩm ướt tấm ván cầu, khẽ lăn xuống mặt nước trong xanh kia. MING vẫn ân cần đứng bên, một tay nắm lấy tay Kyokai, tay còn lại đỡ lấy vai cậu. Anh dịu dàng cất tiếng:

  • Tốt quá nhỉ, Kyokai

Anh từ từ cúi xuống, còn Kyokai ngẩng mặt lên. Gương mặt đẫm lệ của cậu đối diện với dung mạo tuấn tú của anh. Anh cười trừ, lấy khăn tay lau đi vệt nước mắt trên gò má cậu.

  • Yuen vẫn còn sống, chúng ta vẫn còn hy vọng. Vậy là tốt quá rồi
  • Dạ…hức..ư..ư…

Kyokai nghẹn ngào đáp lại giữa những tiếng nấc. Thật không thể tin được. Dù chỉ là 0.1%, nhưng nó thực sự đã xảy ra. Phép màu thực sự đã xảy ra. 

Anh Yuen…vẫn còn có thể tỉnh lại…

Tốt quá rồi…

Tốt quá rồi…

Kyokai nhào vào vòng tay dang rộng của MING mà khóc. Anh cũng đáp lại bằng một cái ôm thật ấm áp, tràn đầy tình yêu thương.

Một người em trai, và hai người anh trai. Tất cả đều yêu em thật nhiều.

Trên mặt nước, chiếc đèn vẫn lập lòe bên cạnh những bông súng. Ngọn gió tinh nghịch lúc nãy lại chạy đến, xô chiếc đèn ra chỗ hai người, đồng thời cuốn theo hương súng thơm ngát.

Hương hoa súng dịu nhẹ theo gió phả đi mọi nơi, như muốn nhắc nhở mỗi người.

Rằng mỗi chúng ta, đừng vội từ bỏ hy vọng của mình.

Notes:

Tóm tắt siêu nhanh lore của Kyokai: Kyokai và Yuen, anh trai ruột, lớn lên trong một khu ổ chuột. Năm Kyokai khoảng 11 tuổi, Yuen vì đánh nhau với người khác để bảo vệ Kyokai mà trọng thương và rơi vào hôn mê sâu. Vết bỏng trên mặt Kyokai cũng do sự kiện không may này mà có. MING, một anh chàng kỳ lạ đến từ Tuyền sang Seiun với mong muốn làm việc trong ngành giải trí, đã đứng ra giúp đỡ Kyokai và chi trả viện phí cho Yuen. MING dạy Kyokai đọc, viết, và sau này trở thành quản lý của cậu khi cậu debut dưới danh solo idol |紅| (|Kurenai|). Đối với Kyokai, MING không chỉ là ân nhân, mà còn như một người anh trai thứ hai

Series this work belongs to: