7 Bookmarks

List of Bookmarks

  1. Tags
    Summary

    Thật ra Khoa chẳng buồn đến thế đâu!

    Language:
    Tiếng Việt
    Words:
    6,754
    Chapters:
    2/?
    Comments:
    18
    Kudos:
    99
    Bookmarks:
    7
    Hits:
    793
  2. 07 Jul 2026

    Public Bookmark

  3. 21 Feb 2026

    Public Bookmark

  4. 13 Dec 2025

    Rec

  5. 29 Nov 2025

    Public Bookmark

  6. 29 Nov 2025

    Public Bookmark

  7. 28 Nov 2025

    Public Bookmark

  8. 28 Nov 2025

    Public Bookmark

    Bookmark Notes:

    Người yêu cũ thấy tôi ăn lẩu một mình
    Mimarchan

    Summary:

    Thật ra Khoa chẳng buồn đến thế đâu!
    Notes:

    Trong bảng xếp hạng mức độ cô đơn của tôi thì ăn lẩu một mình xếp đầu bảng, nói thiệt không điêu.
    Ăn nướng thì bình thường, tôi nghĩ đi ăn nướng 2 mình thì có lẽ tôi sẽ ăn được nhiều hơn.
    Truyện là giả, tôi cũng là giả nốt nhưng 1 số tình tiết tôi sẽ tham khảo từ thực tế đời sống tại vì otp của tôi là thật.
    Người đã mua vé nhưng không được đi D3 là người thua cuộc, người đó chính là tôi!
    Fic này tặng Chi Cà =)).
    Tôi gãy văn.
    Chapter 1

    Chapter Text
    Khoa thích ăn nướng, cụ thể là thịt bò nướng Hàn Quốc, thịt bò thơm phức, mềm tan, lòng bò thì béo ngậy, panchan chua chua ngọt ngọt kích thích vị giác. Dù có là một người đàn ông trưởng thành với khẩu vị của bé Tin 14 tuổi thì em cũng chẳng từ chối món rau quấn thịt trên bàn thịt nướng đâu. Ôi một miếng thịt nướng vừa chín tới đi cùng một hớp coca tươi mát lạnh, hết bài!

    Khoa không thích ăn lẩu, nếu hỏi em thích ăn gì nhất trong nồi lẩu thì em sẽ chọn mấy viên thả lẩu dù không có tí giá trị dinh dưỡng nào. Và cũng đừng hòng ai nhìn thấy em động đến rau thả lẩu, em cùng rau thả lẩu có thể nói rằng sinh ra đã là thứ đối lập nhau.

    Người thích ăn lẩu là người yêu cũ của em. Ừ, cái người có thể ăn lẩu 6 bữa một tuần, cái người thích tụ tập bạn bè chén chú chén anh bên nồi lẩu và thích thú nhìn kẻ có tửu lượng tép riu là em say đỏ bừng mặt mũi.

    Ừ, người yêu cũ của em, cái người tên Nguyễn Huỳnh Sơn ấy.

    Nửa năm rồi từ ngày đường ai nấy đi, em không đi ăn lẩu nữa.

    Thế nên em không hiểu, ma đưa đường quỷ dẫn lối thế quái nào mà giờ phút này, trong một buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi giữa lịch trình dày đặc, thì em ngồi trong quán lẩu, trước mặt là một nồi lẩu nấm gân bò nghi ngút khói, chỉ có một mình.