Chapter Text
1.
Douman nhớ lại lần đầu tiên hắn gặp Haruaki.
Đó là vào một ngày thu. Hàng cây bạch quả dần chuyển sang màu vàng ươm.
Nếu là như mọi khi, hẳn hắn đã tranh thủ lúc bọn học sinh ra về mà nhâm nhi một chút rượu, đếm từng chiếc lá rụng xuống.
Nhưng Douman ngày đó đã cảm nhận thấy có điều gì đó cực kì hoang đường sắp xảy ra.
Thật ra cả cuộc đời hắn có lúc nào không gắn với hai từ “hoang đường” đâu? Hắn từng là một tên đầu đường xó chợ, được Abe no Seimei nhặt về dạy bảo làm âm dương sư, sau đó vì một số biến cố mà trở thành yêu quái. Không dừng lại ở đó, hắn còn dành hơn một nghìn năm cuộc đời để xây dựng một ngôi trường dành cho yêu quái. Và còn làm hiệu trưởng ở đó nữa. Nói cuộc đời của hắn là hàng chục vòng quay siêu tốc cũng không sai.
Nói chung là, cái cảm giác ‘hoang đường’ đó dần chuyển thành ‘bất an’. Tựa như nếu bây giờ hắn không kháng cự lại, một điều gì đó sẽ khiến cuộc đời của hắn bị xáo trộn. Như ném một viên đá vào mặt hồ bằng phẳng. Từ những dao động nhỏ bé dần chuyển thành những cơn sóng dữ dội.
Từ trước đến nay Douman đều rất tin tưởng trực giác của mình.
Hắn cảm giác Seimei sẽ là người gián tiếp gây ra sự dao động đó.
Và hắn đã không sai.
Mặc dù hắn đã làm như vô tình nhưng thật ra là cố ý bỏ trốn thì bằng cách nào đó tên âm dương sư chết tiệt đó vẫn bắt được hắn. Chắc chắn là do tên chim đỏ đang cười khoái trá kia. Douman bắt đầu có suy nghĩ tối nay nên hầm chim hay nướng chim thì Seimei nói.
“Douman, đưa chúng ta đến đó đi.” Seimei mỉm cười bí ẩn.
Đôi khi hắn cảm giác hắn không phải yêu quái Nurarihyon mà là cánh cửa thần kỳ của Doraemon. Nếu mỗi lần chở tên trước mặt này đi đây đi đó mà được tiền thì hẳn bây giờ quỹ trường đã không âm.
“Suzaku cũng phải đi.” Ngài ta nói với con chim nào đó đang định phẩy cánh đi đánh bạc.
Nơi mà Seimei nói là Kyoto, cụ thể là ở một ngôi chùa bị bỏ hoang nào đó. Douman liếc sang Suzaku, thấy bộ dạng nhún vai không biết gì của hắn thì thở dài. Đây cũng không phải lần đầu tiên Seimei làm gì đó khác lạ. Douman cũng không quan tâm, chỉ cần không ảnh hưởng đến hắn là được. Nhưng trực giác của hắn mách bảo rằng hành động sắp tới của ngài ta sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến quãng đường dài đằng đẵng của mình sắp tới.
Và quả thực là vậy.
Seimei trước tiên bảo hắn và Suzaku đứng ngoài cổng, còn bản thân một mình đi vào trong. Người có thể đấu trên cơ ngài ta chỉ đếm trên đầu ngón tay nên cả hai đều ậm ừ không phản đối gì, ngược lại còn rất nhẹ nhõm. Có khi bọn họ còn lo cho cái người phải đối đầu với Seimei hơn.
Ngôi chùa này hẳn đã bị bỏ hoang khá lâu. Hàng cỏ mọc dài gần đến đầu gối, rêu gần như lan ra che kín cả bức tường.
Gió nhẹ nhàng lay mái tóc của hắn. Không khí ở đây quá sạch sẽ và yên bình, khiến hắn thấy có chút buồn ngủ. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến khi hắn thấy Suzaku đang định chôn két sắt dưới gốc cây nào đó. Và đó là két sắt của hắn.
“Hai người lúc nào cũng hoà hợp nhỉ?” Seimei nói khi thấy Douman đang vật Suzaku xuống như một bao tải.
Nếu là mọi khi, hẳn Douman sẽ tức giận đáp trả: “Hoà hợp chỗ nào?!” nhưng hắn đã bị thứ trên tay Seimei làm cho ngỡ ngàng, đến nỗi Suzaku thoát ra lúc nào cũng không hề hay biết biết.
“Thứ trên tay đó…”
“Không phải là một ‘thứ’ gì đó.” Seimei không đồng tình với cách nói của hắn cho lắm, chỉnh đốn hắn một lúc rồi mới trả lời.
Câu trả lời khi đó của Seimei đã khiến hắn cảm thấy tất cả những chuyện hoang đường từng xảy ra trong một nghìn năm cuộc đời của hắn trở nên vô cùng bình thường.
“Xin giới thiệu, đây là Abe Haruaki, cũng chính là vợ tương lai của chúng ta.”
Seimei vừa nói vừa nhẹ nhàng chọc một bên má bánh bao của đứa bé mà ngài ta đang bế. Đứa bé sơ sinh đó vẫn ngoan ngoãn ngủ say không hề hay biết gì.
Douman biết Seimei từ trước đến giờ luôn là một tên điên có một không hai, nhưng bây giờ hắn nghĩ nên gán thêm mác ‘ấm dâu’ có một không hai nữa.
2.
Suzaku nhớ lại lần đầu tiên gã gặp Haruaki.
Đó là vào một ngày thu. Cây bạch quả dần chuyển sang màu vàng ươm.
Gã biết vào mấy lúc như thế này Acchan sẽ rất thích vừa nhâm nhi rượu vừa ngắm lá vàng rơi. Và gã có thể nhân cơ hội đó mà ‘mượn’ một chút tiền để đi thử vận may (chính là cờ bạc).
Nhưng gã chưa kịp thực hiện phi vụ nghìn tỷ này thì chủ nhân đáng kính của gã đã triệu hồi gã, đe doạ rằng nếu gã không nghe lời thì sẽ bị vứt xuống hồ nước siêu lạnh lẽo này. Thật ra gã đã bị ném xuống sẵn rồi nên thay vì nói là đe doạ thì giống ép buộc hơn. Và tất nhiên để được mau chóng được vớt lên gã đã gật đầu đồng ý mà chẳng cần nghe điều kiện là gì.
Dù sao trong quá khứ gã đã làm rất nhiều điều điên khùng rồi. Thêm lần này nữa thì có là gì.
Nhưng khi gã thấy đứa bé mà thằng nhóc vô cảm đó đang bế. Suzaku, người mà cả cuộc đời chưa từng hối hận điều gì, ngay cả khi dành hết tiền ăn để đánh bạc và suýt chết đói, lần đầu tiên mong muốn thời gian quay trở lại.
Nếu biết sớm mình sẽ mang danh “ấm dâu” như này, thà thành chim đông đá dưới hồ còn hơn.
3.
Seimei nhớ lại lần đầu tiên ngài ta gặp Haruaki.
Khác với hai tên ở trên, ngài gặp em vào mùa xuân. Ngài chỉ nhớ hôm đó ngài đang ngủ gật trong lòng một con yêu quái có bộ lông rất mềm mại nào đó thì gặp được em trong mơ.
Trong mơ em không phải là một đứa bé, áng chừng gần 25 tuổi, em mặc một chiếc áo sơ mi, một chiếc quần đen tôn đôi chân dài và vòng eo thon gọn.
Trong một khoảnh khắc, Seimei đã ngỡ em chính là bản thân ngài. Vì bề ngoài của em không khác gì ngài. Nhưng khi em nở nụ cười rực rỡ hơn cả mặt trời, và đôi mắt long lanh như chứa hàng vạn vì sao. Ngài đã biết em và ngài không hề giống nhau chút nào.
Seimei thơ thẩn nhìn em một hồi lâu rồi mới để ý tới mọi thứ xung quanh. Có vẻ ngài đang ở không gian nào đó, xung quanh tối đen như mực, ánh sáng duy nhất chiếu sáng không gian này là từ cây cầu được tạo nên từ hàng trăm chim Ô và chim Thước.
Ngài đứng ở dưới chân cầu, còn em từ trên cao nhìn xuống ngài. Bên cạnh em còn có một người nữa, và lần này Seimei chắc chắn mình không nhầm lẫn nữa.
Đó chính là Abe no Seimei.
Nhưng tên đó có gì đó không giống với Seimei của hiện tại.
Tựa như bản thể trước mặt ngài đã trải qua điều gì đó, hoặc ngộ ra điều gì đó. Đôi mắt từng nhìn thế gian một cách vô vị bây giờ tràn đầy tình ý và si mê. Và đôi mắt đó chỉ chứa duy nhất một người. Chính là chàng trai mà Seimei vừa bị thu hút.
Thiếu niên đó có vẻ đang định nói gì đó với ngài. Nhưng chưa kịp cất lời thì đã bị bản thân kia của ngài che lại. Không hiểu sao mặc dù chiều cao của hai người bằng nhau nhưng vóc dáng của cái tên đó có thể giấu đi hoàn toàn hình bóng của thiếu niên.
Thay vì là thiếu niên kia, bản thể kia của hắn nói.
“Từ bây giờ ba bọn ngươi sẽ dính một lời nguyền. Nếu không hoá giải nó, các ngươi sẽ chết.”
“Đây là điều kiện để hoá giải.”
“Vào ngày này của một nghìn năm sau, hãy đến ‘nơi đó’, gặp em ấy.”
“Và cả ba người các ngươi phải đính hôn với em ấy đến năm em ấy tròn mười tám tuổi.”
Seimei không kịp đáp lời, không, phải nói là không thể đáp lời vì khi bản thể kia của ngài vừa dứt lời, ngài đã bừng tỉnh.
Ngài thấy gương mặt khó hiểu của Suzaku. Và nghe thấy gã hỏi.
“Này, nhóc Seimei.”
“Sao nhóc lại khóc?”
Bấy giờ Seimei mới chạm lên gương mặt của mình. Quả thực ngài thấy có gì đó ươn ướt.
Một nghìn năm sau đó, Seimei đã quên rất nhiều chuyện. Nhưng riêng giấc mơ ngày hôm ấy ngài không thể quên, ngài còn nhớ cả chiếc cà vạt mà em đeo trong giấc mơ có những hoạ tiết nào.
Ban đầu Seimei nghĩ đó là do ảnh hưởng của lời nguyền, nhưng không phải vậy.
Seimei nhớ mãi không quên hình ảnh của Haruaki, vì đó chính là tình đầu của ngài.
Seimei đã yêu Haruaki từ cái nhìn đầu tiên.
Chỉ đơn giản là vậy thôi.
