Chapter Text
Gia tộc Sui sừng sững như một tượng đài cổ kính, là một trong những thế gia Long tộc hiển hách và lâu đời bậc nhất vùng Yumen thuộc quốc gia Yan. Tuy nhiên, đằng sau lớp cổng phủ thâm nghiêm che chở mười hai người con lại là một thực tại lạnh lẽo đến gai người. Những lời đồn thổi về đại chủ nhân nhà Sui chưa bao giờ là ngoa dụ: ông ta vốn dĩ là kẻ phong lưu bạc bẽo. Coi thê thiếp qua các đời chỉ là món đồ trang trí xa hoa, ông nhìn nhận cốt nhục của mình chẳng khác nào người dưng nước lã. Thứ tình phụ tử ngỡ như bản năng tự nhiên, lại chưa từng chảy trong huyết quản người đàn ông này; ngay đến cả một chút quan tâm hời hợt nhất, ông cũng chẳng mảy may ban phát cho chúng.
Trớ trêu thay, chính trong sự ruồng rẫy đó, mười hai đứa trẻ dù không chung huyết thống mẫu thân, thấu tỏ sự đời hơn bất kỳ ai. Chúng nương tựa vào nhau mà lớn lên, dùng hơi ấm của tình thân để khỏa lấp những khoảng trống hoác trong lòng, nổ lực bù đắp cho những thiếu thốn mà gia đình nghiệt ngã kia đã hằn lên cuộc đời mình.
Phu nhân đầu tiên của Sui hạ sinh được hai cậu con trai. Người con cả tên Chongyue, người còn lại tên Wang. Dẫu là anh em ruột, tuổi tác chỉ cách nhau vài năm, tính cách của họ tựa như hai cực đối nghịch của khối nam châm. Nếu Chongyue hiện thân cho sự trầm ổn, kỷ luật và luôn suy xét thấu đáo trước khi hành sự. Ngược lại, Wang lại bộc lộ bản tính thẳng thắn, sắc bén, đôi khi bướng bỉnh đến mức cực đoan. Chính sự đối lập ấy khiến hai anh em thường xuyên xảy ra khẩu chiến.
Vào những năm tháng hai anh em còn đang độ tuổi tiểu học, Sui đột ngột dẫn về phủ một người phụ nữ lạ mặt. Không cần giải thích, hai cậu bé đều hiểu - đó chính là người vợ tiếp theo sẽ bước chân vào phủ đệ của ông.
Ngày hôm đấy, không gian tĩnh mịch của phủ đệ bỗng chìm trong những tiếng cãi vã gay gắt giữa Sui và phu nhân. Mẫu thân của Chongyue và Wang gần như rơi vào cuồng nộ. Tiếng chất vấn cay đắng, tiếng đổ vỡ của ngọc ngà gốm sứ, cùng tiếng cửa gỗ đóng sầm vang vọng, nhức nhối khắp các gian nhà. Sau cùng, chẳng thể chịu thêm cú sốc cùng nỗi nhục nhã và sự dày vò tột cùng, bà đã chọn cách dứt áo ra đi. Không một lời từ biệt, cũng chẳng một lần ngoảnh lại, bà bước qua cánh cổng đại môn, để mặc hai đứa trẻ ngơ ngác đứng nhìn bóng lưng bà xa dần, rồi tan biến hẳn sau màn bụi đỏ mịt mù đặc trưng của vùng Yumen.
Chongyue và Wang có chất chứa bao nỗi bất bình hay u sầu. Suy cho cùng, cả hai vẫn chỉ là những đứa trẻ non nớt trước sự xoay vần nghiệt ngã của số phận. Những uẩn khúc phức tạp thế gian vốn đã vượt quá tầm nhận thức của chúng. Kể từ khoảnh khắc cơn bão cát đỏ nuốt chửng bóng dáng mẫu thân bên ngoài cánh cổng, dinh thự vốn đã thênh thang lại càng thêm phần hiu quạnh. Sự ghẻ lạnh của phụ thân, thêm nỗi đau mất mẹ đã buộc hai đứa trẻ phải rũ bỏ sự ngây thơ, học cách trưởng thành giữa lòng một gia tộc không hơi ấm.
Ít lâu sau, gia đình đón chào thêm một sinh linh bé bỏng, mang tên Ling. Dù chẳng có mấy thiện cảm với mẫu thân của cô bé, nhưng hai anh em lại nhanh chóng dành trọn tình yêu cho đứa em gái nhỏ. Ling nằm trong chiếc nôi đặt cạnh song cửa. Mái tóc xanh mềm mại tựa vân mây, cặp sừng tím xinh xắn còn chưa phát triển hoàn thiện; nổi bật trên làn da trắng hồng và gương mặt tròn trịa. Cô bé vươn đôi tay nhỏ xíu về phía hai người anh, như thể đang tìm kiếm sự vỗ về từ họ.
Trái tim tưởng chừng như sắt đá của Chongyue không khỏi mềm lòng. Từ khoảnh khắc đó, cậu đã đem lòng yêu mến cô gái nhỏ này. Mỗi buổi chiều sau giờ học, việc đầu cậu tiên làm là chạy vội vào phòng em gái, kiểm tra xem hôm nay Ling có khóc không? Có đói sữa không? Hay có cần thêm món đồ chơi mới không?
Wang đứng tựa cửa, ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng đặc trưng, nhưng sâu trong thâm tâm, cậu thầm lặng hỗ trợ anh trai chăm sóc em gái.
Những ngày yên bình chẳng tày gang, nỗi ám ảnh kinh niên của gia đình lại một lần nữa trỗi dậy qua một vở kịch cũ rích. Khi trái tim đa đoan của Sui sớm đã nguội lạnh với cuộc hôn nhân hiện tại. Vẫn thói trăng hoa khó sửa, ông ruồng rẫy người cũ khi hơi ấm còn chưa kịp tan, để mải miết chạy theo một bóng hình kiều diễm khác - một nụ hoa xuân sắc sảo, trẻ trung đến nao lòng.
Khác với người tiền nhiệm trước đây, mẫu thân của Ling không chọn cách rời đi. Bà sớm hiểu rằng người đàn ông là kẻ không bao giờ biết điểm dừng. Thế nên, bà cam chịu ở lại trong căn nhà tẻ nhạt, dùng sự dịu dàng và tận tâm để dưỡng dục ba đứa trẻ còn chưa trưởng thành - thay thế cho vai trò của người cha vô trách nhiệm. Sự bao dung của bà đã sưởi ấm tâm hồn khô héo của Chongyue và Wang, sự ghét bỏ trong mắt hai cậu bé dần tan biến.
Bà không chút bận lòng trước chuyện Chongyue và Wang chẳng phải cốt nhục của mình. Để lấp đầy những khuyết thiếu của tình mẫu tử, nên bà hết mực nâng niu và yêu thương hai cậu như chính con ruột. Sau bao giông bão, một chút ấm áp hiếm hoi cuối cùng cũng xuất hiện trong gia đình này.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, cho đến khi người con trai út trong gia đình - Yu được sinh ra. Chính lúc ấy, Sui đột ngột tạ thế mà không rõ căn nguyên. Chuỗi ngày u ám bao phủ lên dòng tộc bấy lâu, dường như cũng theo đó mà khép lại.
Thế nhưng, cái chết của gia chủ cũng là lúc sự rạn nứt lên đến đỉnh điểm. Những người thê thiếp của Sui - hay đúng hơn là mẫu thân của mười hai đứa trẻ, phần lớn đều chọn cách rời bỏ phủ đệ. Có người tái giá, có người đơn giản là rũ bỏ máu mủ ruột rà của chính mình, tịnh không một lời giải thích hay phân trần. Một vài người con tản ra sống ở nơi khác, điển hình là người con gái thứ tư - Shu và người con trai thứ ba - Ji, hai chị em tìm đến vùng Daihuang để nương náu.
Nỗi căm hận thấu tận xương tủy đối với kẻ gia chủ bạc tình, vô tình trút lên đầu những sinh linh vô tội. Trong mắt người mẹ, những đứa trẻ không còn là con cái, mà là bằng chứng sống cho một kiếp người lầm lỡ; chúng đã mang trong mình phân nửa dòng máu của kẻ đáng khinh, và nghiễm nhiên trở thành hiện thân cho nỗi đau của người mẹ, là nơi trút giận, để rồi bị chính sinh mẫu bạc đãi không thương tiếc.
Chỉ vài tháng sau những biến động của phủ đệ, gia đình lại phải tiễn biệt mẫu thân của Ling sau cơn bạo bệnh. Biến cố xảy đến đúng lúc hai người con trai lớn vừa chạm tay vào chạm tay vào ước mơ đại học. Giữa lúc tang thương bao trùm, gánh nặng trụ cột gia đình bỗng chốc đổ ập xuống đôi vai còn chưa dạn dày sương gió của hai chàng trai trẻ.
Để duy trì cuộc sống cho cả gia đình, Chongyue và Wang phải ngược xuôi với đủ mọi công việc bán thời gian, vừa miệt mài đèn sách vừa vắt kiệt sức lực nuôi nấng các em. May mắn thay, với trí tuệ thiên bẩm và sự nỗ lực phi thường, cả hai đều giành được học bổng danh giá, như một phần thưởng xứng đáng. Nhờ vậy mà gánh nặng tài chính phần nào được giảm bớt.
Ling - đứa trẻ năm nào đã trở thành một đóa hoa thanh tú. Ban ngày Ling đến trường, nhưng khi hoàng hôn buông xuống, cô lại lặng lẽ sắm vai người bồi bàn trong một quán cà phê nhỏ ven đường. Cô giấu kín bí mật ấy vì không muốn các anh thêm bận lòng, đồng thời cũng để tự mình gom góp vốn sống, tập đứng vững trên đôi chân giữa cuộc đời rộng lớn.
Cùng thời điểm đấy, Chongyue và Wang hoàn thành tâm nguyện học vấn, mỗi người chọn cho mình một lối đi riêng. Một người chọn gươm đao và binh pháp, một người chọn quân cờ và đạo lý.
Chongyue gia nhập quân đội Yumen, sớm khẳng định uy thế trong hàng ngũ lãnh đạo với vai trò quân sư thực thụ - người đứng sau những sách lược xoay chuyển cục diện chiến trường. Còn Wang, anh đắm mình trong thế giới của hắc bạch phân minh, khẳng định tài năng trong vai trò kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp. Cả đời anh là cuộc hành trình giải mã những thế trận hiểm hóc và truyền dạy đạo cờ cho hậu thế.
Khi sự việc về những ca làm thêm của Ling bị phơi bày, cả hai người anh đều không giấu nổi sự xót xa lẫn sự kịch liệt phản đối. Khi ngưỡng cửa tốt nghiệp đã sát nút, mong muốn duy nhất của họ là cô em gái nhỏ có thể dồn toàn tâm toàn ý vào nghiên cứu sách đèn thay vì vất vả mưu sinh. Chẳng nỡ nặng lời với Ling, Chongyue - người mang uy nghiêm của bậc làm anh - dùng chất giọng điềm đạm nhất để khuyên răn em, “Đừng để những tạp niệm làm chểnh mảng việc học hành”. Đứng cạnh bên, Wang gật đầu thay cho sự đồng tình tuyệt đối.
Cảm nhận được hơi ấm len lỏi giữa những kỷ cương nghiêm khắc, Ling ngoan ngoãn vâng lời. Cô khép lại những lo toan của công việc ngoài kia. Gói ghém mọi tâm tư vào gian phòng nhỏ với chồng sách vở còn chưa hoàn thành. Mỗi dòng chữ, mỗi trang bài như một lời hồi đáp âm thầm cho sự kỳ vọng cao cả mà các anh đã dành cho cô.
Ngày Ling nhận được giấy báo trúng tuyển vào ngôi trường đại học mà cô hằng mong ước, cũng là lúc mâu thuẫn giữa Chongyue và Wang bùng nổ.
Nguyên nhân bắt nguồn từ khi sức khỏe của Jie - người con gái thứ ba - ngày một suy kiệt. Không đơn thuần là bệnh tật, những tinh thể đen kịt của "Quặng hóa" đã bắt đầu bám rễ trên da thịt con bé.
Wang ngỏ ý muốn đưa Jie đến Baizao chữa trị, chỉ nhận được lời từ chối thẳng thừng từ người anh cả.
Dưới sân, ván cờ vây đang vào thế giằng co. Wang đặt một quân cờ trắng xuống bàn.
“Đại ca.”
Chongyue không ngước mắt, gương mặt vẫn tĩnh lặng như nước.
“Chuyện gì?”
“Yumen không còn là nơi thích hợp để chữa bệnh cho Jie nữa,” Wang nói, chất giọng đều đều.
Quân cờ đen trong tay Chongyue dừng lại.
“Ý đệ là gì?”
“Cùng con bé đến Baizao.”
Cạch.
Chongyue hạ quân đen, đoạn tuyệt hướng phát triển của quân trắng: “Không được.”
Wang nhíu mày.
“Huynh thậm chí còn chưa thẩm định tính khả thi. Baizao là hy vọng cuối cùng để con bé vãn hồi sinh mạng.”
“Wang, ta đã cân nhắc mọi phương án.” Chongyue đáp trả “Những đứa trẻ khác không thể rời Yumen lúc này. Chúng còn quá nhỏ, và cuộc sống ở Yumen mới vừa đi vào quỹ đạo. Việc di chuyển cả gia đình sẽ gây ra sự hỗn loạn không đáng có. Về phần của Jie, ta sẽ dốc sức mời vị y sĩ giỏi nhất về đây điều trị cho con bé.”
“Ta sẽ độc hành đưa Jie đi. Những người khác cứ ở lại Yumen dưới sự bảo hộ của huynh.”
“Đệ không nghe ta nói sao?” Chongyue sa sầm nét mặt. “Ta sẽ tìm y sĩ. Nếu hai người xảy ra chuyện bất trắc trên đường, nơi đất khách quê người, thân cô thế cô, ta làm sao xoay xở kịp?”
Wang siết chặt quân cờ, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay:
“Vậy huynh định nhìn con bé lụi tàn như ngọn đèn trước gió ư? Dù huynh có tìm bao nhiêu bác sĩ đi nữa, Yumen cằn cỗi này cũng không đủ linh dược để xoay chuyển tình thế. Khí hậu khắc nghiệt, y dược khan hiếm, nếu cứ cố chấp ở lại, Jie chỉ có con đường chết.” Wang tiếp tục, giọng đanh lại: "Huynh nhìn gia đình này như đạo quân, phải đi cùng nhau, chết cùng nhau mới là trung nghĩa. Nhưng trên bàn cờ của đệ, khi một viên ngọc quý bị vây hãm, đệ phải đi một nước cờ tách biệt để mở đường máu. Baizao là 'nhãn cờ' duy nhất còn lại."
"Vấn đề không phải là nước cờ, Wang. Vấn đề là con đường từ đây đến Baizao là chiến trường không có hậu phương. Đệ đang đem mạng sống của mình và em gái ra để đánh cược vào một canh bạc vô định."
Chongyue nhắc lại vết sẹo chưa lành của gia đình:
“… Sự ly tán của Shu và Ji chưa đủ khiến đệ tỉnh ngộ? Shu mang theo những hạt giống cuối cùng rời đi trong u uất, còn Ji thề sẽ không bao giờ nhìn mặt phụ thân, người đã gián tiếp tước đoạt mạng sống mẫu thân của mình. Họ chọn Daihuang để trốn chạy quá khứ, còn đệ, đệ định dùng Jie làm cái cớ để rạch thêm một vết sẹo lên dòng tộc này?”
Wang im lặng vài giây, rồi lạnh lùng hạ quân cờ chốt hạ:
“Ngày mai ta sẽ khởi hành.”
Rầm!
Nắm đấm của Chongyue giáng xuống bàn đá khiến trận thế trên bàn cờ đảo lộn. Những quân cờ đen trắng rơi lả tả xuống đất.
“Đệ dám!”
Giọng Chongyue trở nên gắt gỏng. Đây là lần đầu tiên vị quân sư vốn nổi tiếng kiệm lời, điềm đạm lại đánh mất sự kiểm soát vốn có.
“Đệ nghĩ rằng, ta sẽ để đệ dẫn muội ấy đi dấn thân vào chỗ chết sao?!”
Wang nhìn thẳng vào ánh mắt của anh.
“Ta không cầu xin sự cho phép.”
“Đệ-”
“Ta chỉ đang ấn định một sự thật.”
Ling đứng ở hành lang trên lầu, hai tay bám chặt vào lan can gỗ, lặng lẽ theo dõi mọi chuyện xảy ra dưới sân.
Từ trên cao, cô thấy rõ ván cờ vây trên chiếc bàn đá đã bị xô lệch, vài quân cờ lăn xuống đất, nằm rải rác dưới chân bàn. Chongyue và Wang đứng đối diện nhau, sắc mặt căng thẳng.
Tiếng đập bàn đá ban nãy vẫn còn vang vọng trong đầu Ling, khiến tim cô đập dồn dập. Cô chưa từng thấy hai người anh cãi nhau dữ dội đến thế.
“Đại ca, huynh vẫn còn cố chấp?” Giọng Wang trầm thấp nhưng đầy kiên quyết vang lên từ dưới sân. “Jie đang yếu dần từng ngày.”
“Và đệ nghĩ chỉ cần đến Baizao là mọi chuyện sẽ xoay chuyển?” Chongyue đứng bất động bên bàn cờ, lưng thẳng tắp như ngọn thương độc hành, buông một tiếng thở dài não nề.
Ling cảm thấy bầu không khí ngột ngạt đến mức khó thở. Không suy nghĩ thêm, cô vội vàng xoay người chạy xuống cầu thang. Tiếng bước chân vội vã phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề của căn nhà. Cô chạy thẳng đến đứng giữa hai người, ánh mắt lo lắng đảo qua lại.
“Đại ca… Nhị ca… hai người, xin đừng cãi nhau nữa!” Giọng cô mang theo chút run rẩy. "Đại ca muốn giữ chúng ta trong thành lũy vì sợ cát bụi nuốt chửng hơi ấm đoàn tụ cuối cùng. Nhị ca muốn phá vây vì không thể ngồi nhìn quân cờ sinh mệnh bị loại bỏ. Nhưng hai huynh quên rằng, nếu Jie là một quân cờ, con bé có quyền được chọn nơi mình sẽ 'hiện hữu'."
Cả hai người đàn ông đều khựng lại trong giây lát. Chongyue quay đầu nhìn Ling, ánh mắt vốn đang vẩn đục vì giận dữ bỗng dịu đi đôi phần. Anh hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cơn tức giận. Wang thì vẫn đứng im, đôi tay buông thõng.
Ánh mắt anh lướt qua ván cờ trên bàn, rồi dừng lại nơi những quân cờ lầm lũi dưới chân. Một lúc sau, anh cúi xuống nhặt chúng lên, giọng trầm đục:
“Jie không thể tiếp tục đợi chờ định mệnh nữa.”
Ling cắn môi, trong lòng càng thêm rối bời. Cô quay sang Chongyue, khẽ kéo tay áo anh.
“Đại ca… hay là chúng ta-”
“Ling.”
Chongyue nhẹ nhàng gắt lời. Cơn thịnh nộ đã phần nào lắng xuống, nhưng vẻ ưu tư vẫn hằn sâu trong ánh mắt. Ling hiểu, cô có thể xoa dịu trái tim nóng nảy của anh, chứ không thể xoay chuyển quyết định của Wang.
Wang đứng thẳng người, khí chất can trường tỏa ra trong từng câu chữ:
“Ta sẽ đưa Jie đến Baizao.”
Anh ngẩng đầu lên, ánh nhìn trở nên nhu hòa trước đứa em gái nhỏ.
“Đại ca ở đây. Mọi người sẽ không sao.”
Ling lắc đầu, giọng nghẹn đắng:
“Nhưng Nhị ca cũng là người một nhà… Làm sao có thể bình an khi thân thích phân ly?”
Sân nhà chìm vào khoảng lặng mênh mông. Ling đứng giữa hai người anh, nhận thấy khoảng cách vô hình giữa họ đang kéo họ ra xa, lớn đến đáng sợ. Bất ngờ, Chongyue lên tiếng:
“… Đệ đã quyết ý từ bỏ sự bảo hộ của ta rồi sao?”
Wang nhìn thẳng vào anh, không chút né tránh:
“Ừ.” Một âm thanh duy nhất. Nhưng dứt khoát đến mức khó mà lay chuyển.
Chongyue cuối xuống nhìn ván cờ dở dang, những quân cờ đen trắng nằm ngổn ngang như một chiến trường hoang tàn. Anh thu tay khỏi bàn cờ, chấp nhận để thế trận này vượt ra khỏi tầm kiểm soát của mình, rồi ra hiệu: "Đi đi."
Ling sững người, khinh ngạc quay sang: “Đại ca?!”
Chongyue nhắm mắt, thốt ra từng lời chậm rãi:
“Nhưng đệ phải khắc cốt ghi tâm một điều.”
“Nếu Jie xảy ra chuyện gì,” Anh mở mắt, nhãn quang sắc lẹm như gươm tuốt khỏi vỏ, “… ta sẽ đích thân đến Baizao, dù là chân trời góc bể cũng sẽ lôi đệ về xử tội.”
Wang bật cười, nụ cười phảng phất vẻ chua xót: “Đại ca vẫn luôn trọng tôn nghiêm như vậy.”
Wang quay người rời sân. Ling đứng lặng nhìn theo bóng lưng anh trai thứ hai dần nhạt nhòa. Cô không kìm được mà chạy lên vài bước, cất tiếng gọi anh.
“Nhị ca!”
Wang dừng lại, lưng áo khẽ lay động trong gió.
Ling nắm chặt tay áo mình, giọng nhỏ dần.
“… Huynh nhất định phải đưa Jie khỏe mạnh trở về.”
Wang xoay người nhìn cô.
Đặt tay lên mái tóc em gái, anh khẽ xoa nhẹ như cái cách họ vẫn thường vỗ về nhau qua những năm tháng gian khó. Anh gật đầu:
“Ta hứa.”
Khi bóng lưng Wang hoàn toàn khuất sau cánh cửa, ráng chiều cũng vừa kịp đổ xuống, nhuộm một màu vàng nhạt nhòa lên sân nhà Yumen.
Gió chiều mang theo hơi thở khô khốc của đại mạn lướt qua, khiến những quân cờ trên bàn va vào nhau lách cách, phá vỡ sự tĩnh mịch. Ván cờ ban nãy, dưới dư chấn của cơn thịnh nộ, giờ đây trở nên hỗn loạn: quân đen quân trắng nằm lệch lạc trên mặt bàn, một vài quân còn rơi xuống nền đất lạnh.
Ling vẫn đứng yên tại chỗ một lúc lâu. Ánh mắt cô mải dõi theo cánh cửa gỗ - nơi vệt bóng của Wang vừa lui sâu vào trong bóng tối.
Trong lòng cô, dư vị của cuộc tranh cãi vẫn còn kết đọng nặng nề, tựa như một viên sỏi nhỏ âm thầm nằm trong lồng ngực, không dễ gì gỡ bỏ.
“Ngồi xuống đi.”
Giọng Chongyue vang lên phía sau, đã lấy lại được sự điềm tĩnh cố hữu.
Ling khẽ quay lại.
Chongyue đã ngồi xuống bên bàn đá từ lúc nào. Anh cúi người, nhặt từng quân cờ vây còn sót lại trên mặt đất. Động tác chậm rãi và cẩn trọng, từng quân cờ được đặt lại lên bàn như thể anh đang kiên nhẫn sắp xếp lại một ván cờ đã bị phá vỡ.
Ling đứng nhìn một lát rồi mới tiến tới, ngồi xuống đối diện anh.
Ván cờ tiếp tục.
Chongyue cầm một quân cờ đen trong tay, lơ đãng xoay nhẹ nó giữa hai đầu ngón tay trước khi trầm tĩnh đặt xuống bàn.
“Đệ ấy đi rồi.” Anh buông một tiếng thở dài.
Ling lặng lẽ gật đầu. Cô quan sát nét mặt anh, ngập ngừng hỏi khẽ: “Đại ca… huynh có giận Nhị ca không?”
“Không.” Ánh mắt Chongyue sâu thẳm, đóng đinh vào thế cờ rối rắm trước mặt tựa hồ một mê cung không lối thoát. “Ta chỉ không thích cái cách đệ ấy cứ tự mình gánh vác mọi chuyện... như thể ta chẳng đủ sức để làm một chỗ dựa vững chãi cho tất cả...”
Nghe câu trả lời, Ling khẽ thở phào, giống như một phần căng thẳng trong lòng vừa được tháo xuống. Giọng Chongyue trầm buồn, đầy tự sự:
“Ta có thể điều binh bố trận, giữ vững biên thùy Yumen trước vạn quân, đáng tiếc thay, lại bất lực để giữ những người em của mình khỏi việc rời bỏ mái nhà này.”
Ling không đáp lời ngay, cô đặt bàn tay mình lên bàn tay đầy những vết chai sần vì binh đao của anh: “Đại ca, huynh vốn không giữ chân họ lại. Huynh là người đang canh giữ một chốn bình yên, để họ hiểu rằng dù đi xa đến đâu, mình vẫn luôn có một bến đỗ để trở về.”
Cô biết, tận sâu trong lòng, anh vẫn luôn tự dày vò bản thân về những mất mát đã lùi xa vào quá khứ.
Ling từ từ buông tay Chongyue, cô nhặt một quân cờ trắng từ trong bát đựng, vô thức xoay nhẹ nó trong lòng bàn tay. Đoạn, cô đặt quân cờ vào một vị trí trống trải trên bàn đá - một nước đi giản đơn nhưng tinh tế, lặng lẽ mở ra lối thoát cho thế cờ đang lâm vào bế tắc của người anh cả.
“À… đại ca.”
“Ừm?”
Ling cúi đầu, thanh âm nhỏ dần, như tan vào gió: “Hôm nay… muội nhận được thư từ trường rồi.”
Động tác của Chongyue khựng lại giữa hư không.
Ánh hoàng hôn phủ lên vai Ling một lớp lụa vàng nhạt, khiến đôi mắt cô lấp lánh thứ ánh sáng của niềm hy vọng mới nhen nhóm.
“Kết quả thi sao?”
Ling lúc này mới mỉm cười - nụ cười đầu tiên sau cơn bão: “Muội trúng tuyển rồi.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói nhẹ bẫng nhưng kiên định: “Ngành Văn học... đó là con đường muội muốn chọn.”
Không gian bỗng trở nên yên lặng đến lạ thường. Ngay cả tiếng gió cũng dường như ngừng bạt, nhường chỗ cho khoảnh khắc này
Chongyue nhìn cô như thể đang xác nhận lời cô vừa nói. Nhưng càng nhìn lâu, trong ánh mắt ấy có một thứ cảm xúc mơ hồ mà chính anh cũng khó gọi tên.
Vị chiến lược gia vốn có thể nhìn thấu vạn quân trên sa trường, thấy bản thân đang bối rối trước sự trưởng thành của em gái.
Không còn là cô bé nhỏ bé từng nằm trong chiếc nôi đặt cạnh cửa sổ năm nào. Thiếu nữ ngồi trước mặt anh đã trưởng thành hơn rất nhiều. Mái tóc xanh dài rơi xuống vai, bay nhẹ trong gió chiều. Ánh mắt dịu dàng mà ngời sáng chí hướng. Nét mặt Ling điềm tĩnh cùng nụ cười mang theo sự chín chắn của người đã trải qua bao gian khó.
Khoảnh khắc ấy, Chongyue nhận ra điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết: giống như mặt hồ yên ắng bỗng gợn lên làn sóng lăn tăn, cảm giác kỳ lạ thoáng qua trong lòng anh.
Tựa như khi ta đang đắm mình trong một ván cờ quen thuộc… rồi chợt nhận ra bàn cờ đã thay đổi tự bao giờ.
Anh lặng lẽ đặt quân cờ xuống, thở dài nhẹ nhõm: “…Ta sớm đoán được.”
Ling hơi ngạc nhiên: “Huynh biết sao?”
Khóe môi Chongyue nhếch lên một nét cười hiếm hoi: “Ling của ta từ nhỏ đã nặng lòng với thơ ca, chữ nghĩa hơn tất thảy.”
Ling thoáng hiện vẻ tinh nghịch: “Đại ca lúc nào cũng nói như thể huynh hiểu hết muội vậy.”
Chongyue vẫn lặng thinh, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại, gần như đang cân nhắc từng con chữ. Nhận ra mình vừa lạc mất vài giây trong dòng chảy giao thoa của ký ức và thực tại.
“Vào đại học rồi, muội muốn hướng tới điều gì?”
Ling bâng khuâng: “Giữa vạn điều, có lẽ muội chỉ tha thiết một việc... ấy là được viết.”
“Viết sao?”
“Vâng. Viết thơ, viết sách… kể lại bất cứ điều gì muội hằng trăn trở.”
Cô hơi nghiêng đầu, để tầm mắt phiêu du qua tán cổ thụ, rồi nương lại bên cánh cổng gỗ trầm mặc trước sân.
“Muội muốn kể về Yumen… về ngôi nhà này, về mọi người trong gia đình… và cả về hai vị huynh trưởng nữa.” Cô đặt thêm một quân cờ trắng xuống bàn.
Chongyue cười nhẹ, nụ cười ấm áp trên gương mặt cương nghị: “Đừng viết ta quá nghiêm khắc.”
Ling trêu chọc: “Nhưng đại ca vốn dĩ nghiêm khắc mà.”
Thay cho lời nói không đồng tình, Chongyue đặt thêm một quân cờ đen xuống mặt bàn.
Ván cờ tiếp tục trong tĩnh lặng. Không còn tiếng thét, không còn những toan tính binh pháp. Chỉ còn tiếng quân cờ va chạm lách tách và hơi thở của gió sa mạc mang theo bụi đỏ Yumen. Quân đen của Chongyue chiếm lấy những vùng đất lớn trên bàn cờ, từng bước vững chãi như núi. Quân trắng của Ling thì len lỏi qua những khe hở, giữ lấy những vùng đất nhỏ, bền bỉ như dòng nước.
Chongyue nhìn bàn cờ. Nhưng đôi lúc, anh vô thức hướng ánh nhìn về phía em gái.
Ván cờ, làm anh thấy quen thuộc một cách kỳ lạ. Từng quân cờ đặt xuống, một khi đã lựa chọn, không thể rút lại. Từng vùng đất chiếm được, như thể những ranh giới đã được vạch ra từ rất lâu.
Anh vốn luôn tin rằng mọi thứ trong cuộc đời đều giống như một ván cờ. Chỉ cần đủ tỉnh táo và đủ kiên nhẫn, thì thế cờ nào cũng có thể kiểm soát.
Nhưng khi ngồi đối diện Ling - nhận ra cô đã lớn, đã bắt đầu bước ra khỏi vòng tay che chở của gia đình để đi đến một thế giới rộng lớn hơn. Anh chợt nhận ra một điều.
Có những ván cờ… Ngay từ khi bắt đầu, người chơi đã không bao giờ đoán định được hồi kết.
Khoảng lặng trôi qua, Ling bất chợt phá tan bầu không khí bằng một thanh âm trong trẻo:
“Đại ca.”
"Hửm?" Chongyue hừ nhẹ trong cổ họng như một lời thúc giục dịu dàng.
“Cảm ơn huynh.”
Chongyue ngẩn người.
Ling thu tầm mắt hưỡng về bàn cờ, cô nói rất nhỏ, nhưng mỗi chữ thốt ra đều đong đầy một tấm chân tình mộc mạc.
“Ngoài mẫu thân của muội ra, nếu không có huynh và Nhị ca… muội chắc chắn không thể vững bước tới ngày hôm nay.”
Chongyue lặng người suy ngẫm rất lâu, rồi anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô - động tác thân thuộc lặp lại hàng vạn lần từ thuở cô còn thơ bé.
“Đừng nói những lời khách sáo như vậy. Với ta, muội vẫn luôn là đứa em gái cần được hết lòng bảo bọc.”
Ling không nói gì, chỉ mỉm cười thay cho lời chấp thuận.
Chongyue rút tay lại, ánh mắt anh vẫn còn vương vấn trên gương mặt cô lâu hơn một nhịp - một quân cờ vừa được đặt xuống nhưng dư âm của nước đi ấy vẫn còn rung động trên bàn cờ.
Ván cờ vây dần đi đến hồi kết.
Quân đen chiếm trọn một góc bình nguyên, trong khi quân trắng vẫn kiên trì bám trụ lấy mảnh đất cuối cùng.
Thế cờ gần như đã định hình.
Nhưng giữa những đường ranh giới đen trắng ấy vẫn còn vài điểm bất định - một ván cờ tưởng chừng đã có kết quả, chỉ cần một nước đi sai, toàn bộ thế cục có thể đổi hướng. Chongyue bình thản đặt quân cờ cuối cùng xuống bàn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, có cảm giác rằng: chính anh cũng đã bước vào một ván cờ khác.
Một ván cờ phức tạp hơn nhiều so với bất cứ thứ gì đang nằm trước mắt và có những tình cảm còn phức tạp hơn bất kỳ thế trận nào trên bàn đá.
