Actions

Work Header

Le trône et le jeu de puzzle parfait

Summary:

Fic lấy ý tưởng từ pảrody của artist Servia Nguyen

Vị anh hùng mang trong mình gene tốt nhất cả nước được ghép đôi cho bệ hạ đế quốc quyền uy nhằm giúp bệ hạ thụ thai ra người kế thừa hoàn hảo. Chịch trước yêu sau, Anaxa dầm siêu lôn, Phai-chan giúp bệ hạ có thai sinh ra thế hệ tinh hoa cho vương quốc ngày thêm thịnh vượng phồn hoa.

Hưởng ứng phong trào nhà nước chọn lọc gene và khuyến khích sinh hai con, tôi quyết định để PhaiNaxa sinh hộ hai mươi con.

Notes:

Tên truyện: Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc
Tác giả: Sẻ
Đồng sáng tác: Ka

Chapter Text

Phainon Khaslana đứng trước cổng cung điện nguy nga.

Đồng tử xanh biếc như bầu trời cùng họa tiết tựa đóa hoa lưu ly khẽ lay động khi anh ngẩng đầu, không giấu được sự trầm trồ trước khung cảnh đồ sộ trước mắt. Xung quanh anh là vô số người đàn ông đến từ khắp vương quốc. Có những chàng trai trạc tuổi anh, cũng có những kẻ đã đứng bên kia sườn dốc cuộc đời. Y phục của họ đủ loại, đủ sắc, phô bày rành rành sự khác biệt về xuất thân và tầng lớp. Phainon cúi đầu nhìn lại chính mình. Một chiếc áo trắng đã ngả sang màu cháo lòng, một chiếc quần cộc đơn sơ, kèm theo đôi dép mòn gót vì đường xa. Một chàng trai thôn quê vừa vượt núi băng rừng để đến tận hoàng cung, tất cả chỉ vì một lời thách thức vớ vẩn.

“Anh cũng đến tuổi rồi, không có ý định lên cung điện đăng ký làm lính hay hiệp sĩ gì đó à?” Mydeimos khoanh tay đứng dưới tán cây rợp bóng, ánh mắt dõi theo người bạn thân đang cúi mình giữa ruộng lúa, mồ hôi lăn dài trên trán. Phainon gặt từng bông lúa đã chín rục, động tác thuần thục và kiên nhẫn. Ở một vùng đồng quê xa xôi như Aedes Elysiae, kinh tế dĩ nhiên chẳng thể sánh với các khu dân cư đông đúc hay những nhà máy được phân bố bài bản dưới sự điều hành trực tiếp của quốc vương. “Lên đó làm việc, gửi đơn lên hoàng gia,” Mydei tiếp lời, giọng điệu thản nhiên, “biết đâu lại giúp quê anh khá lên chút đỉnh.”

Phainon dừng tay, ngẩng đầu nhìn người bạn kỳ lạ mà mình quen đã hai năm, kẻ từng nói bản thân là một kỵ sĩ thuộc hoàng gia. “Cậu đang giới thiệu việc làm cho tui đó hả?”

“HKS.” Mydei nhún vai, rời khỏi bóng râm rồi bước xuống ruộng, tiện tay cầm lấy liềm giúp anh tiếp tục công việc. “Không chỉ là giới thiệu đâu. Ông đây đang mở cho anh một con đường đến tương lai tươi sáng đấy.” Hắn cười, giọng hạ thấp đi một chút. “Người đứng đầu vương quốc, đức vua Anaxa hay Anaksa gì gì đó, nghe nói cũng là một lãnh đạo đàng hoàng, tận tâm. Với lại…”

Mydei liếc Phainon một cái, nửa đùa nửa thật. “Ngài ấy gần đây đang kén rể. Anh mà lên đó, nắm được quyền trong tay, quăng cho Aedes Elysiae một cuộc cải cách thì coi như xong.”

“??? Cậu giỡn vui quá đó, Mydei. Nghĩ sao mà thằng nhà quê như tui đấu lại nổi mấy trăm, mấy nghìn người muốn làm chồng đức vua chứ???” Phainon nghe xong thì mặt tối sầm lại. Từ trước đến nay, anh chưa từng nghĩ thằng bạn chí cốt của mình lại có kiểu hài hước nhảm nhí đến mức đó.

Nhưng Mydei chỉ nhếch mép. Một nụ cười ngứa đòn, khó ưa đến mức khiến người ta muốn đấm, chậm rãi hiện lên trên khuôn mặt hắn.

“Anh sợ à?”

Sợ cái quái gì. Phainon thầm rủa trong bụng, vác chiếc túi cồng kềnh đựng toàn bộ đồ dùng cá nhân lên vai. Anh quay lại phía bảng thông báo, cẩn thận đọc từng dòng chữ một lần nữa.

Vương quốc Epiphany lại một lần nữa chào đón ngày hội tuyển chọn bạn đời cho đức vua của họ.

Lý do cuộc tuyển chọn quy mô lớn này được khởi xướng thực ra vô cùng đơn giản. Sau nhiều năm một mình cai trị đất nước, bệ hạ Anaxagoras nhận thấy đã đến lúc cần một người bạn đời ưu tú, một kẻ có thể cùng ngài thụ thai và nuôi dưỡng một thế hệ tinh hoa mới, đặt nền móng cho tương lai của cả đế quốc.

Số lượng “tinh hoa” của vương quốc đã sụt giảm nghiêm trọng. Binh lính vì thế được lệnh tỏa đi khắp nơi, lùng sục những đối tượng phù hợp. Triển vọng nhất, dĩ nhiên vẫn là những chàng trai vừa đủ tuổi trưởng thành nhưng chưa kết hôn.

Đọc đến đoạn này, Phainon gần như đã hiểu ra tất cả. Nếu Mydei không gợi ý để anh chủ động đi trước, có lẽ chỉ là vấn đề thời gian trước khi binh lính gõ cửa và "mời" anh đi theo họ. Dù sao thì, tự nguyện vẫn luôn dễ chịu hơn bị ép buộc.

Cuộc tuyển chọn được thiết kế vô cùng khắc nghiệt. Những kẻ tham gia đều hiểu rõ: thất bại không chỉ đồng nghĩa với bị loại, mà còn có thể phải trả giá bằng chính tính mạng của mình. Chỉ những kẻ đủ mạnh, đủ tỉnh táo và đủ tàn nhẫn mới có quyền bước tiếp. Thế nhưng đổi lại, phần thưởng là thứ không ai có thể làm ngơ được: địa vị tối cao dưới một người trên vạn người, và một “người vợ” xinh đẹp mang danh Hoàng đế của vương quốc.

Nhưng dĩ nhiên, chưa từng có cuộc thi nào do chính bệ hạ đế quốc - Nhánh Phân Chia Anaxagoras - khởi xướng lại dễ dàng cả. Bởi lẽ đây không phải là cuộc tuyển chọn dành cho tình yêu, mà là một phép thử dành cho những kẻ dám đánh đổi mọi thứ để được đứng cạnh ngai vàng.

Luật lệ của cuộc thi tuyển chọn bạn đời hoàn mỹ dành cho đức vua Anaxagoras vô cùng nghiêm ngặt. Cuộc thi diễn ra trong một tháng. Vòng đầu tiên là kiểm tra toàn diện. Mọi ứng viên bắt buộc phải trải qua kiểm tra sức khỏe toàn thân, bao gồm nhưng không giới hạn ở: cấu trúc gene, thành phần máu, tinh chất sinh học và khả năng thích ứng sinh sản. Bất kỳ sai lệch nào thoát khỏi tiêu chuẩn tinh hoa đều đồng nghĩa với việc bị loại ngay lập tức.

Tiếp theo là khảo nghiệm thể chất. Ứng viên phải chứng minh sức bền, khả năng chịu đựng và phục hồi vượt ngưỡng thông thường. Đế quốc không cần một thân thể yếu đuối để nuôi dưỡng thế hệ kế thừa.

Vòng thứ ba là khảo nghiệm tri thức. Trí tuệ là một sức mạnh khó lường. Ứng viên phải thể hiện năng lực tư duy, phán đoán và hiểu biết tương xứng với vị trí đứng cạnh Hoàng đế. 

Và cuối cùng, lọc ra một kẻ duy nhất để đối đầu với chính Bệ hạ. Vòng cuối là cuộc đối đầu trực tiếp với Hoàng đế Anaxagoras. Không có luật lệ cụ thể, không có tiêu chí cố định. Người khiến bệ hạ hài lòng sẽ trở thành kẻ chiến thắng. Quyết định của bệ hạ là tuyệt đối và không thể kháng nghị.

Đây đã là năm thứ năm cuộc tuyển chọn được tổ chức. Chỉ riêng ba vòng thi đầu, qua lời truyền miệng, đã đủ để trở thành nỗi ám ảnh: độ khắc nghiệt vượt xa những gì người ta tưởng tượng, kèm theo vô số kẻ bị loại trong im lặng.

Còn vòng thi cuối cùng, đối diện trực tiếp với bệ hạ Anaxagoras, thì dĩ nhiên cho đến nay vẫn chưa có ai đạt đến mức “hoàn hảo” mà ngài yêu cầu cả.

Người ta bàn tán rất nhiều về cuộc tuyển chọn ấy. Những câu chuyện được truyền miệng thì thầm qua từng quán rượu, từng hàng chờ, từng góc tối trong các con chợ náo nhiệt. Có kẻ nói đã tận mắt chứng kiến người chết ngay trong vòng kiểm tra thể chất, thân thể không chịu nổi những tiêu chuẩn tinh hoa mà đế quốc đặt ra. Có kẻ lại khẳng định một số ứng viên sau vòng thi tri thức thì tinh thần suy sụp, trở nên lảm nhảm, ánh mắt trống rỗng như đã bị lấy đi thứ gì đó không thể gọi tên. Đáng sợ hơn cả là những người biến mất. Không có thông báo loại, không có tin tức hồi hương, thậm chí không ai nhớ rõ họ đã từng tồn tại hay chưa.

Nhưng dù là lời đồn hay sự thật, chẳng ai dám truy hỏi. Bởi cuộc tuyển chọn này do chính bệ hạ Anaxagoras chủ trì, và mọi thứ xảy ra trong đó đều được coi là cái giá cần thiết cho một tương lai hoàn hảo.

Phainon gặm miếng bánh mì trong tay. Đồ ăn ở những nơi kinh tế phát triển quả thật ngon hơn hẳn. Vừa ăn, anh vừa để ý xung quanh: trong cả căn sảnh, dường như chỉ có mỗi mình anh là còn đứng đọc luật lệ một cách cẩn thận và chăm chú. Những kẻ khác chắc hẳn đã đọc đến mức in hằn vào não từ tháng này qua năm khác rồi. Xem ra, anh đúng là “tân binh” duy nhất ở đây.

Cậu trai đến từ Aedes Elysiae lau vụn bánh ở khóe môi, không khỏi cảm thán. Phần lớn người tham gia hẳn đã thuộc nằm lòng toàn bộ nội dung luật lệ cũ từ mấy năm trước. Chỉ có một mục duy nhất trên bảng cảnh báo trông còn mới, chữ in rõ ràng, như vừa được bổ sung không lâu.

Các cuộc thi luôn được đảm bảo an toàn. Những kẻ duy nhất các vị cần chú ý, chính là những đối thủ sẽ chiến đấu cùng các vị.

“Yo, Đấng Cứu Thế của chúng ta đến rồi à.” Âm thanh quen thuộc vang lên khiến Phainon lập tức quay phắt lại. Mydeimos đứng đó, hôm nay ăn diện điển trai, sang hơn hẳn những lần ghé thăm Aedes Elysiae. Bộ giáp hiệp sĩ bóng loáng phản chiếu ánh sáng, những tấm huy chương đeo trên ngực trông oai phong lẫm liệt đến mức khó tin đây là cùng một người. Hắn bước tới, khoác vai bá cổ Phainon, cúi sát thì thầm bên tai. “Thế nào? Đọc luật lệ xong cảm thấy sao?”

Phainon đảo mắt, thật sự không biết nên đáp thế nào. “Tôi nghe đồn người tham gia chết cả đống. Có thật là cậu không lừa tôi vào đây để mất mạng không? Cậu bán tôi được bao nhiêu đấy?”

Mydei không do dự, gõ một cái rõ đau lên mái đầu trắng của anh. Tiếng “HKS” bật ra cùng lúc với tiếng Phainon kêu oai oái, trộn lẫn vào nhau. “Ông đây mà có bán anh,” Mydei cười khẩy, “thì cũng phải mang anh đến mấy tú bà, bán làm kỹ nam cho ra hồn chứ. Bán mạng rẻ mạt thế này thì lời lãi gì.” Hắn hạ giọng. “Mấy tin đồn vớ vẩn ấy dân tình truyền tai nhau cả mấy năm rồi. Để tôi kể anh nghe.”

Nói rồi, Mydei liếc nhanh xung quanh. Đôi mắt màu hoàng hôn ánh lên thứ gì đó sắc lạnh, giống hệt ánh nhìn của một con sư tử trước khi vồ mồi. Vị hiệp sĩ tự xưng kéo cậu chàng nhà quê vào một góc khuất, cúi sát hơn nữa, rồi thì thầm bằng giọng thấp đến mức gần như tan vào không khí.

“Danh tiếng của Anaxagoras thì chắc Cyrene, cái bà chị hay coi bói bài ở nhà kế bên anh cũng kể anh nghe không ít rồi nhỉ.” Mydei hạ giọng, ánh mắt nghiêm túc hơn hẳn. “Tôi làm việc dưới trướng ngài đã tám năm. Nói thật, ngài ấy đáng nể lắm.” Hắn đếm từng ngón tay. “Năm đầu tiên nắm quyền, xử sạch mấy gã quý tộc có thú vui nuôi nô lệ. Năm thứ hai, thanh lọc toàn bộ hệ thống hoàng gia. Năm thứ ba, biến đám hộ nghèo thành thường dân có thu nhập ổn định.”

“Nhưng rồi từ lúc ngài dựng nên cái cuộc tuyển chọn kén rể này, tôi thật sự không biết là ngài muốn tìm người kết hôn, hay đang nhân tiện săn lùng mầm mống tội phạm nữa. Anaxagoras cứ như nắm thóp tất cả những kẻ tham gia vậy. Có người quá xuất sắc, bị đối thủ ganh ghét rồi thủ tiêu, kẻ ra tay tất nhiên cũng không thoát được. Mà mồi dụ của ngài thì quá giá trị. Năm nào cũng xử lý được cả đống những tên không biết điều.”

Mydei dừng lại, để không khí giữa hai người hình thành một khoảng lặng ngắn. Phainon chớp chớp mắt. "Rồi-rồi sao nữa?"

“Chỉ là…” Mydei chép miệng, “cách làm này cực đoan thật. Số kẻ xấu bị xử lý gần như ngang hàng với những người vô tội bị cuốn vào. Dù có những trường hợp được phát hiện sớm, nhưng không thể phủ nhận là số người chết khi tham gia rất đông. Vì vậy mới sinh ra ngần ấy lời đồn, kéo theo không ít tai tiếng, làm uy tín của bệ hạ bị ảnh hưởng nặng nề.”

“…Công nhận.”  Phainon trầm ngâm, siết chặt quai túi trong tay.

“Nên là dụ anh vậy thôi,” Mydei cười, vỗ nhẹ lên bả vai anh. “Nói chung, cẩn trọng với đối thủ của mình là được. Bệ hạ sẽ chu cấp chỗ ăn ở cho toàn bộ ứng cử viên. Cùng lắm rớt thì coi như anh được thử một lần đồ sang, chăn êm nệm ấm. Có mất mát gì đâu.” Hắn lùi lại một bước, giơ tay lên làm dấu like.  “Thôi, cố gắng lên nhé.”

Rồi Mydei quay đi, nhanh chóng hòa vào dòng người trong cung điện. Có lẽ hắn còn những việc riêng cần xử lý. Phainon vẫy tay chào theo bản năng, nhưng cánh tay dần hạ xuống, động tác chậm lại. Xung quanh anh, tiếng người nói cười và bước chân vẫn tiếp tục rộn ràng, nhưng trong đầu anh chỉ còn đọng lại một suy nghĩ duy nhất.

Không biết…vị quốc vương đó trông như thế nào nhỉ?

*

 

Anaxagoras giật giật mí mắt phải đang nhức mỏi, ngón tay trắng nõn thon dài day nhẹ lên thái dương đau nhói. Trước mặt ngài, bản luật lệ cuộc tuyển chọn dài ngoằng đã được xem xét cẩn thận suốt nhiều năm liền từng dòng, từng chữ vốn dĩ không có gì cần thay đổi.

À không. Năm nay thì có.

Nét chữ mới nhìn vào là biết đã cố tình sao chép cho giống hệt chữ của ngài. Tay viết rõ ràng không chuyên, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà bà cô Aglaea kia vẫn nhất quyết đóng mộc thông qua. Dòng “ứng cử viên có thể tự nguyện tham gia” đã bị sửa thành “ứng cử viên bắt buộc phải tham gia”.

Hệ quả là năm thứ năm, số lượng ứng viên, vốn trung bình khoảng năm nghìn mỗi năm, nay đã tăng gấp đôi.

Anaxagoras suýt nữa bẻ gãy cây bút lông ngỗng trong tay. Ngài liếc sang gã đàn ông đang thảnh thơi ngồi trên ghế khách gần đó, vừa ăn bánh kếp phết mứt lựu, vừa chẳng tỏ ra bận tâm chút nào. Giọng nói của Anaxagoras vang lên, mỉa mai. “Vương tử Kremnos, anh có gì để giải thích với tôi không?”

Mydei thậm chí còn không tỏ vẻ hối lỗi. Hắn nhún vai, ung dung nuốt nốt miếng bánh. “Anh đã lên ngôi tám năm rồi. Thử kiếm một người làm bạn đồng hành kề bên cũng đâu có hại gì.”

Ánh mắt Anaxagoras tối đi một nhịp. “Ý anh là,” ngài chậm rãi hỏi, “cậu trai tên Phainon Khaslana mà anh từng kể với tôi?”

“Hạt giống tốt đấy. Thế nào? Quốc vương Epiphany có hứng thú không?” Mydei ngồi thẳng lại, chỉa cái nĩa đang cắm một miếng bánh kếp về phía Anaxa. “Cá nhân tôi thấy cậu ta có tiềm năng lắm đó. Lỡ đâu năm nay cuối cùng cũng sẽ là năm mà tôi được ăn cưới của anh thì sao?”

 

“Còn chưa biết cậu ta như thế nào mà.” Anaxagoras bĩu môi, phất áo choàng rời đi, tiến vào căn phòng lưu trữ hồ sơ ứng viên năm nay. 

 

Không gian rộng lớn, trần cao, ánh đèn trắng lạnh lẽo trải đều lên từng dãy kệ kim loại xếp thẳng tắp. Những người phụ trách sắp xếp lập tức cúi đầu chào ngài, động tác thuần thục đến mức gần như vô thức. Anaxa chỉ khẽ vẫy tay, ra hiệu cho họ tiếp tục công việc của mình.

Ngài bước chậm rãi giữa những xấp hồ sơ đã được phân loại rạch ròi theo thứ tự, đầu ngón tay lướt qua sống giấy cứng lạnh lẽo. Tất cả đều giống nhau: những cái tên xa lạ, những con số nhạt nhẽo, những kết quả được tối ưu hóa để phục vụ một mục tiêu duy nhất.

Cho đến khi ngài dừng lại. Ngăn thứ 496.

Anaxagoras khựng bước, như thể có thứ gì đó vô hình đã níu lấy tầm mắt ngài. Ngài rút hồ sơ ra khỏi kệ, ánh nhìn thoáng qua trang bìa trước tiên: cậu trai trẻ tuổi với mái tóc trắng xóa tựa như bão tuyết mùa đông, đồng tử xanh biếc trong sáng ngời ngời, dung mạo điển trai anh tuấn với cái tên được in ngay ngắn, không có gì nổi bật.

Phainon Khaslana.

Ngài mở hồ sơ. Thông tin cá nhân cho thấy anh ta có vẻ chỉ là một chàng trai bình thường, không có gì quá nổi bật. Cậu trai có vẻ ngoài cũng tính là ưa nhìn, thậm chí là có phần hơi ngốc nghếch. Ngón tay Anaxagoras khẽ gõ một cái lên trang giấy. Cũng thú vị đấy, để xem coi biểu hiện của cậu ta như thế nào.

 

Cách đó không xa, giữa hàng nghìn ứng viên đang chờ đợi số phận của mình, Phainon Khaslana hoàn toàn không hay biết rằng chỉ trong khoảnh khắc này thôi, anh đã vô tình để lại cho đức vua Anaxagoras một ấn tượng không nhỏ.

Anh cứ nghĩ còn phải đợi rất lâu mới đến lượt mình. Nhưng hiệu suất của cuộc tuyển chọn thật sự cao đến mức đáng sợ. Chẳng bao lâu sau, giọng người phụ trách đã vang lên: “Số báo danh 496 - Phainon Khaslana.”

“Có.” Anh giật mình đứng bật dậy gần như theo phản xạ, rồi vội vã bước theo hướng chỉ dẫn. Cánh cửa kim loại khép lại sau lưng anh, tách biệt hoàn toàn với dòng người đang chờ đợi bên ngoài. Phòng kiểm tra sức khỏe hiện ra trước mắt, hay nên nói đúng hơn, đó chính là vòng thi đầu tiên.

Phòng kiểm tra sức khỏe rộng hơn Phainon tưởng tượng rất nhiều. Trần cao, tường trắng nhẵn nhụi, ánh đèn lạnh chiếu thẳng từ trên xuống khiến mọi vật đều lộ rõ, không có chỗ cho bóng tối ẩn náu. Không khí phảng phất mùi kim loại, cồn sát trùng và thứ gì đó nhàn nhạt giống mùi thuốc, sạch sẽ đến mức khiến người ta thấy bất an. Giữa phòng là một bệ kiểm tra hình tròn, mặt kim loại sáng bóng, xung quanh gắn dày đặc những cánh tay máy mảnh và dài, đầu mỗi cánh tay đều gắn các thiết bị khác nhau: kim tiêm, đầu dò sinh học, máy quét quang phổ, ống dẫn trong suốt chứa chất lỏng nhạt màu,...Tất cả đều ở trạng thái đang chờ đợi ứng cử viên bước lên.

Dọc theo tường là những tấm kính trong suốt ngăn cách phòng kiểm tra với khu quan sát. Sau lớp kính, vài người mặc áo choàng trắng đứng lặng lẽ, gương mặt bị che khuất bởi màn hình và mặt nạ mỏng. Không ai nhìn thẳng vào Phainon, ánh mắt của họ dán chặt vào những con số đang nhảy trên bảng dữ liệu.

Một giọng nói vô cảm vang lên từ hệ thống phát thanh trên trần. “Xin ứng viên đặt túi đồ cá nhân vào ngăn lưu trữ, cởi quần áo và đứng vào trung tâm bệ kiểm tra.”

Phainon làm theo, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi vì căng thẳng. Khi anh vừa đứng đúng vị trí, vòng kim loại dưới chân khẽ phát sáng. Những cánh tay máy bắt đầu chuyển động, chậm rãi tiến lại gần như đang đo đạc khoảng cách. Một vòng quét ánh sáng xanh lướt từ đỉnh đầu xuống bàn chân anh, kèm theo cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Một đầu dò chạm vào cổ tay, lấy máu. Một kim khác chạm vào sau gáy, thu thập tinh chất sinh học. 

Trên các màn hình, dữ liệu bắt đầu hiện ra thành từng dãy dài: nhịp tim, mật độ xương, hoạt động thần kinh, cấu trúc gene. Những con số nhảy liên tục, phản chiếu trong mắt những người quan sát phía sau kính.

Phainon nhận ra mình như đang bị bóc tách, như thể toàn bộ con người anh đang bị tháo rời thành từng chỉ số rời rạc rồi đặt lên bàn cân. Anh nhịn không được mà đổ mồ hôi hột, có chút rợn rợn mà động đậy một chút.

“Xin hãy giữ nguyên tư thế.” Giọng nói kia lại vang lên. Anh đành vội vã đứng thẳng dậy. 

Hệ thống kiểm tra sức khỏe này do chính đức vua Anaxagoras tự tay thiết kế và thử nghiệm. Từ các cấu trúc phần cứng đến thuật toán phân tích gene, không một khâu nào phải giao cho người khác toàn quyền. Vì thế, trong suốt những năm qua, hệ thống chưa từng xảy ra lỗi. Không có thông báo sai sót. Chỉ có cảnh báo.

Một tín hiệu cực nhỏ, gần như không thể nhận ra, chỉ tồn tại để đánh dấu những dấu hiệu “đáng chú ý”, những biến số vượt khỏi phạm vi dự đoán của hệ thống. Suốt bốn năm liền, tín hiệu ấy chưa từng rung lên một lần. Chỉ có một người duy nhất được phép theo dõi nó: trưởng bác sĩ Hyacinthia - học sinh tâm đắc đã ở bên đức vua cả thập kỷ.

Và đến năm thứ năm, tín hiệu đã rung lên.

Nó không phải tiếng còi báo động, không phải ánh sáng đỏ rực. Chỉ là một nhịp dao động nhẹ trên giao diện riêng, đủ để khiến Hyacine khựng lại giữa thao tác quen thuộc. Đôi mắt cô dán chặt vào màn hình, đồng tử co lại khi dãy số trước mặt bắt đầu lệch khỏi đường chuẩn.

“…Không thể nào.” Cô nhanh chóng kiểm tra lại toàn bộ quy trình. Thiết bị vận hành bình thường. Thuật toán không sai. Dữ liệu đầu vào hoàn toàn hợp lệ. Vấn đề không nằm ở hệ thống, vấn đề nằm ở ứng viên. Hyacine không chần chừ thêm dù chỉ một giây. Cô trích xuất toàn bộ dữ liệu, mã hóa ở mức cao nhất, rồi gửi thẳng bản báo cáo quá mức chấn động lên kênh riêng của bệ hạ.

Ở nơi khác trong cung điện, Anaxagoras nhận được thông báo. Và ngay khoảnh khắc đó, ngài hiểu ra một điều rất rõ ràng: Cuộc tuyển chọn năm nay cuối cùng cũng đã có ý nghĩa.

Những dòng dữ liệu gene hiện ra trước mắt khiến Anaxagoras bất giác nheo mắt. Các chỉ số không đạt mức tối ưu tuyệt đối như một ứng viên thật sự xứng đáng, nhưng lại tự duy trì một trạng thái ổn định kỳ lạ: như thể hệ gene này tự điều chỉnh để thích nghi, chứ không bị ép buộc vào một khuôn mẫu hoàn hảo cố định.

Anaxagoras lật sang trang kế tiếp, rồi trang nữa. 

Khả năng tương thích sinh học: cao.
Tỉ lệ đào thải: bất thường thấp.
Phản ứng với áp lực hormone: tốt.

Ngài dừng hẳn. Trong khoảnh khắc đó, Anaxagoras chợt nhận ra đây không phải là một cá nhân được tạo ra để phục tùng hệ thống. 

Khoảnh khắc những dòng thông tin cuối cùng hiện lên trọn vẹn trước mắt, chấn động ấy suýt nữa khiến Anaxagoras bật cười thành tiếng.

Niềm vui sướng ập đến quá đột ngột, dữ dội đến mức ngài phải dựa vào tường để giữ thăng bằng, để cho hơi thở mình không bị lạc nhịp. Dưới chiếc bịt mắt, con mắt trái của ngài nóng rực lên, như thể có thứ gì đó đang thức tỉnh, đang gào thét đòi được nhìn thấy, được chạm đến nó. Được chạm đến cậu ta.

“Bình tĩnh nào, Cerces.” Giọng Anaxa trầm xuống, gần như thì thầm, từng chữ được nghiền nát giữa hai hàm răng. “Đừng vội vã. Đối phương không dễ dàng chạy thoát đâu.” Ngài phải dốc toàn bộ ý chí để kìm nén niềm hân hoan đang muốn trào vỡ khỏi lồng ngực. Đây không phải lúc. Chưa phải lúc để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.

Ánh mắt Anaxagoras quay lại màn hình.

Phainon Khaslana. Hậu duệ cuối cùng của Kephale. Một mảnh ghép hoàn chỉnh.

Và là thứ mà Cerces đang tồn tại, đang cư ngụ trong con mắt trái của ngài đã chờ đợi suốt một thời gian lâu đến mức Anaxa đã không còn nhớ rõ. Khóe môi Anaxagoras khẽ nhếch lên.

Anaxagoras thả hồ sơ trở lại khay đựng. Tiếng giấy chạm kim loại vang lên khô khốc.

“Nhưng vẫn còn phải xem,” ngài tiếp lời, chậm rãi, “cậu ta có thật sự xứng đáng với ngai vị này hay không.” Đồng tử xanh biếc của Anaxa khẽ chuyển động, hòa lẫn cùng ánh hồng tựa hoàng hôn đang phản chiếu trên mặt kính đẹp đẽ, nhưng lạnh lẽo như một mặt hồ sâu không đáy.

“Hay rốt cuộc,” khóe môi ngài cong lên. “cậu ta chỉ nên là một con thú cưng được giữ lại với lý do duy nhất là để bị lợi dụng.”

Cùng lúc đó, ở phía bên kia của lâu đài.

“…Số 495, Antoin Guliette - không đạt.
Số 496, Phainon Khaslana - đạt.
Số 497-”

Phainon thở hắt ra một hơi dài, bàn tay vô thức ôm lấy ngực. Tim anh vẫn còn đập mạnh, nhưng khóe môi đã không giấu nổi nụ cười. Vậy mà cũng qua được thật. Giọng thông báo tiếp tục vang lên, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào:

“Vòng thi thứ hai là khảo nghiệm thể chất. Các ứng cử viên lọt vào vòng trong hãy dành thời gian nghỉ ngơi. Cuộc thi sẽ diễn ra sau năm ngày nữa.

Những ứng cử viên bị loại, xin hãy trở về nơi ở dành cho thí sinh để thu dọn đồ đạc và rời đi. Thời hạn là mười giờ sáng ngày mai.”

Xung quanh Phainon, cảm xúc vỡ ra thành hai cực đối lập. Có người phấn khích đến mức hét lớn, ôm chầm lấy kẻ bên cạnh như thể vừa được tái sinh. Cũng có những kẻ gục xuống, khóc than mệt mỏi, ánh mắt trống rỗng khi chấp nhận thất bại. Phainon đứng yên giữa tất cả những âm thanh ấy. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống sân trong, hình xăm mặt trời nơi cần cổ anh khẽ ánh lên, nổi bật một cách kỳ lạ.