Chapter 1: Phainon
Chapter Text
Từ ngày hai đứa về với nhau, tôi không bao giờ để Phainon đi mua quần áo một mình nữa. Chọn vải càng không.
Tôi không hiểu cái gu thẩm mỹ diệu kì của anh ấy lắm. Tại sao cứ nhất định phải là vàng với tím? Hả? Tại sao lại là vàng chanh và tím cà? Dáng Phainon rất đẹp, rất cao, là một người mẫu tiêu chuẩn trời sinh, chỉ cần bước chân vào bất kì cửa hàng nào cũng có thể tìm thấy một bộ đồ điển trai nức nở. Nhưng không, anh ấy bỏ qua tất cả những cửa hiệu thời trang danh tiếng nhất của Thánh thành, để về với vòng tay của sạp quần áo ven chợ Vân Thạch, về với áo vàng quần tím của anh ấy.
Tôi từng bức xúc tới mức định rình đi theo anh ấy, tìm xem nguồn hàng là ở chỗ nào, rồi nhân lúc mấy thương nhân không để ý, tiêu hủy đống vải xúc phạm thẩm mỹ đấy đi. Nhưng thôi, cùng là người trong nghề may mặc, tôi không nên làm ra chuyện thất đức đến thế.
Tôi thở dài. Chưa bao giờ tôi biết ơn quý cô Aglaea đến như vậy.
Sáng hôm sau, tôi dẫn Phainon vào tiệm vải. Anh ấy vẫn đi theo tôi nhưng lại khá thờ ơ, phần lớn là do tôi đã nhiều lần từ chối mua thứ vải vàng chanh và tím cà mà anh mê đắm, mặc cho anh năn nỉ ỉ ôi. Ánh mắt anh thi thoảng lại liếc về giá treo vải màu vàng, đảo qua giá treo vải tím, rồi mếu một cái, trông đến là tội nghiệp. Tôi phì cười nhưng cũng không định trêu thêm, bởi lần này, tôi dự định làm một món quà cho anh ấy.
Tôi lựa một tấm lụa tơ trắng mềm mại, năm thước vải dệt tơ vàng óng ánh như màu lúa chín, và ba mét lụa màu tím hoàng gia. Tôi chọn thêm vài ba món trang sức có sẵn trong cửa hàng rồi thanh toán, lờ đi ánh mắt ngạc nhiên của Phainon mà kéo luôn anh ấy về nhà.
Vài ngày sau, tôi hoàn thành món quà của mình. Phainon háo hức nhận gói quà từ tay tôi, cẩn thận bóc lớp giấy gói. Bên trong là một bộ tunic màu tím hoàng gia, một chiếc áo choàng nửa thân trắng với hai dải lụa ánh vàng kim và một chiếc đai lưng bằng lụa vàng. Anh nhẹ nhàng nhấc chúng lên khỏi bọc quà, tơ lụa mềm mại chảy xuống như thác đổ. Trên mép cổ và vạt áo, tôi dùng chỉ vàng thêu họa tiết của mặt trời và Thần Phụ Kephale. Một bộ trang phục, với tôi, rất Phainon.
Phainon rưng rưng nhìn tôi. Tôi khúc khích cười, hôn cái chóc lên môi anh rồi giúp anh mặc thử bộ đồ mới. Nhìn anh hớn hở chạy tới trước gương xoay trái xoay phải như đứa trẻ con được tặng món đồ mới, tôi tự thưởng cho mình một like trong lòng.
Cuối cùng thì, tím vàng không xấu, chỉ có tím cà vàng chanh là xấu thôi.
Chapter 2: Mydei
Notes:
Tự dưng hôm trước thấy thông báo cập nhật tôi mới nhớ ra còn cái fic này T.T
Cảm ơn mọi người rất rất nhiềuuuu vì đã kudos cho cháu nó 😭 Tôi vừa hoảng vừa biết ơn cả nhà hu hu hụ hụ
Đây, chapter về Mydei mà tôi đã hứa từ kiếp nào cho mọi người đây! Chúc cả nhà ăn ngon ạ!
Chapter Text
Là người thương của Vương tử Thành Kremnos, nếu thời gian quay trở lại cái thời Phân Tranh Nikador còn chưa phát điên, người ta sẽ bảo tôi rằng việc của tôi chỉ là ăn no ngủ kĩ, thưởng bánh uống trà với các quý tộc, ngày ngày nghe đàn hát múa ca, sống một đời xa hoa danh xứng với thực. Tiếc là đời không như mơ, thế thời đã khác. Vương Thành Kremnos đã sụp đổ, Vương tử Mydeimos và con dân Phân Tranh đã định cư ở Thánh Thành Vĩnh Hằng, còn tôi – một người thợ may bình thường của Thánh Thành – sau khi nhận lời tỏ tình của Mydei, cũng vẫn chỉ là một người thợ may bình thường của Thánh Thành.
Một ngày của tôi, từ xưa nay vẫn vậy. Sáng dậy, vệ sinh cá nhân, dạo một vòng chợ Vân Thạch để ăn sáng, quay về mở tiệm, tới tối thì đóng cửa, nấu đại một bát mì hoặc một quả trứng ốp ăn tối, tắm rửa rồi leo lên giường ngủ. Đơn giản, đều đặn, tựa như con lắc đồng hồ, không ngừng không nghỉ. Khi Mydei bước vào cuộc sống của tôi, nhịp điệu đời tôi lại lặng lẽ thay đổi. Buổi sáng tỉnh giấc sẽ có thêm một bước là hôn anh chào buổi sáng. Buổi trưa anh sẽ ghé về kiểm tra xem tôi có bỏ bữa hay không, tiện tay nấu vài ba món bắt tôi ăn bằng hết. Buổi tối nằm trên giường, tôi sẽ quấn lấy anh, đòi anh kể những câu chuyện xưa của người Kremnos và những thứ anh thấy bên ngoài bức tường thành, để rồi gật gù đi vào giấc mơ trong tiếng kể chuyện trầm ấm.
Mydei là Vương tử Knemnos, nhưng anh cũng là một Hậu duệ Chrysos, một trong những người có trách nhiệm gánh vác Thần quyền của Titan. Những tay buôn và người dân tị nạn ở chợ thường truyền tai nhau về một Mydeimos Bất Tử anh dũng thiện chiến, luôn xông pha tuyến đầu, một Mydeimos với sức mạnh vô song, tựa như một con sư tử lửa cuồng bạo, sẵn sàng xé xác tất cả những kẻ lăm le tấn công Thánh Thành và những người dân vô tội. Tôi chưa từng được chứng kiến Mydei trên chiến trường, không thể tưởng tượng được hình ảnh ấy sẽ ra làm sao, nhưng tôi biết nơi anh đặt chân tới chẳng phải con đường trải hoa hồng, bởi mỗi đêm khi ôm lấy bờ vai trần chắc nịch ấy, ngón tay tôi sẽ lại tìm được thêm những vết sẹo mới toanh.
Một đêm nọ, Mydei ôm tôi vào lòng, những ngón tay thô ráp vờn nghịch mái tóc tôi. Anh nói với tôi, Thủy triều đen đang tới ngày càng gần, thân là một Hậu duệ Chrysos, là một người Kremnos, anh sẽ phải ra chiến trường nhiều hơn để bảo vệ sự an toàn cho Thánh Thành. Anh nói, nếu có một ngày anh mãi mãi nằm xuống nơi chiến trường, anh mong mình sẽ được quấn trong tấm vải do chính tay tôi dệt trước khi cất bước sang bờ bên kia của thế giới. Đêm hôm ấy, tôi khóc ướt cả ga giường. Mydei phải dỗ tôi mãi, thành ra sáng hôm sau, mặt chúng tôi đều phờ phạc hẳn. Không ai đề cập lại câu chuyện ngày đó nữa.
Cho đến một ngày, Mydei trở về và nói với tôi, họ đã đánh bại Nikador, thu hồi ngọn lửa Phân Tranh, nhưng anh không định tiếp nhận Thần quyền của vị thần bảo hộ Thành Kremnos. Tôi chỉ ôm anh, rồi cả hai lại dắt tay nhau vào nhà.
Vài ngày sau, anh vội vàng rời nhà, tới tối mịt mới trở lại. Hôm sau cũng vậy, hôm sau nữa cũng thế. Tôi không hỏi, chỉ ôm anh nhiều hơn, chăm sóc anh nhiều hơn. Thế giới của Mydei khác thế giới của tôi, điều duy nhất tôi có thể làm cho anh là ở bên anh ấy.
Cho đến một buổi sáng nọ, một chiến sĩ của Thánh Thành tới tiệm của tôi. Anh ta nói rằng Vương tử Kremnos đã tiếp nhận Thần quyền của ngọn lửa, trở thành Á Thần Phân Tranh, rồi chỉ kịp dặn dò vài ba thân tín trước khi bước ra chiến trường. Một trong số đó chính là nhờ người đến nhắn với tôi, không cần chờ anh về ăn cơm nữa.
Đêm hôm ấy, tôi khóc ướt ga giường. Nhưng lần này không còn ai ở bên dỗ dành tôi nữa.
Thói quen là một thứ đáng sợ. Thỉnh thoảng ra chợ, tôi lại tiện tay lựa hai phần bánh mì. Đôi khi ghé qua Thiên cung Vân Thạch, tôi vô thức gọi hai phần nước lựu. Có lúc, trong tiếng vải dệt sột soạt, tôi như nghe được tiếng bước chân vững vàng, mạnh mẽ. Nhưng khi tôi ngẩng đầu lên, lại chẳng có ai đứng đó.
Hai tháng sau khi anh rời đi, tôi tìm đến khu phố của những người dân Kremnos. Họ niềm nở chào đón tôi, và khi nghe yêu cầu của tôi, họ lập tức dẫn tôi đến gặp một người phụ nữ đơn thân đã luống tuổi. Bà không tra hỏi tôi, cũng chẳng yêu cầu tôi phải đền đáp cho bà thứ gì. Bà chỉ bảo tôi ngồi xuống bên khung cửi, và bằng đôi bàn tay đầy vết đồi mồi nhưng uyển chuyển khéo léo, bà dạy tôi kĩ thuật dệt vải truyền thống của người Kremnos.
Một tuần, hai tuần, rồi một tháng, hai tháng. Tấm vải dệt từng ngày từng ngày dài ra thêm, lấp lánh dưới ánh sáng vĩnh hằng của Okhema. Việc dệt vải dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống đều đặn, nhịp nhàng của tôi, trở thành một thú vui và niềm an ủi nhỏ nhoi mà tôi luôn khao khát.
Tháng thứ mười hai sau ngày anh rời đi, tôi dệt những đường chỉ cuối cùng, hoàn thành tấm vải lộng lẫy mà xa hoa. Sắc đỏ mạnh mẽ cùng những đường chỉ tơ vàng nhảy múa trên tấm vải, tạo thành một câu chuyện xuyên suốt, kể lại hành trình cuộc đời của chàng Vương tử Thành Kremnos, thương yêu của tôi. Tấm vải dài hơn mười mét, sợi vải mỏng, nhẹ nhàng gợn sóng theo từng chuyển động của tôi. Tôi treo tấm vải trên bức tường chính diện của tiệm, cẩn thận che bớt hình thêu bên trên. Khách ghé tiệm tôi tấm tắc khen không ngớt, vài người thậm chí ngỏ lời hỏi mua tấm vải mới lạ này, bởi dù sao, Castrum Kremnos cũng chưa bao giờ là một thành đô nổi danh vì gấm vóc. Tất nhiên là tôi từ chối. Có người ngậm ngùi ra về, có người thuận đà nài nỉ tôi cũng dệt cho họ một tấm, giá sao cũng được, làm tôi chỉ đành cười ngại ngùng. Đang yên lành tự dưng lại dệt vải liệm cho người ta, nghe thế nào cũng thấy hơi thất đức…
Cũng trong tháng ấy, tin tức Thợ Dệt Vàng của Okhema qua đời đã làm dậy sóng cả Thánh thành. Tôi cùng với những người dân quanh chợ Vân Thạch đã đóng cửa quán xá, dành một ngày để tang cho người phụ nữ ấy. Cùng với sự ra đi của cô, hệ thống mạng thông tin cũng bị đình trệ. Nhìn người ta nhốn nháo đi tìm nhau vì không thể liên lạc được, tôi cũng vô thức mở phiến đá truyền tin của tôi ra, để rồi lại thở dài. Từ khi Nikador bị đánh bại, sóng của khu vực Thành Kremnos cũng đã ngừng kết nối. Việc mạng thông tin có sập hay không cũng không còn ảnh hưởng gì to tát với tôi nữa.
Sớm hôm ấy, khi tôi vừa trở về tiệm sau khi làm một bát cháo gà ngoài chợ, cả con phố bỗng nháo nhác cả lên. Chỉ trong vài giây, bầu trời xanh trong ngay lập tức phủ một màu đỏ rực quái dị. Ánh sáng của Cỗ Máy Bình Minh tắt ngóm, cả Thánh Thành chìm vào bóng tối. Tiếng la hét bắt đầu vang lên khắp nơi. Tôi loáng thoáng nghe được “tạo vật Thủy triều đen”, “trong thành”, “chạy”. Bản năng thôi thúc tôi hãy nghe theo âm thanh đấy, vậy nên tôi lập tức chạy vào tiệm, vơ lấy túi đồ ăn vặt, ví tiền và một số đồ tùy thân cần kíp rồi nhét chúng vào một cái túi lớn. Khi trở ra, tôi thả túi xuống, thoăn thoắt trèo lên ghế, cẩn thận gỡ tấm vải đỏ khoác lên mình, sau đó mới chạy ra ngoài phố.
Chợ Vân Thạch đã loạn cào cào cả lên. Người dân túa ra đường, chạy trốn khỏi những sinh vật đen thùi xấu quắc. Các sạp hàng, cửa tiệm mở toang, những chậu cây, bình gốm vỡ tan tành, một vài tiệm còn có dấu vết bị trộm phá đồ đạc. Góc phố lấp ló những cái xác sõng soài, không rõ là ai. Tiếng hét, tiếng cầu cứu van xin, tiếng trẻ con khóc ré lên, và thậm chí, tiếng vật nhọn đâm xuyên qua cơ thể, tụm lại thành một bản nhạc ghê rợn mà thê lương. Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, cắm mặt chạy thẳng tới khu phố Kremnos, bởi giờ đây, chỉ có họ mới bảo vệ được tôi.
Tôi tới đầu khu phố vừa kịp lúc người dân Kremnos chuẩn bị di chuyển tới nơi trú ẩn mới. Họ xếp tôi đi giữa đoàn, rồi chúng tôi nhanh chóng di chuyển tới Vách Mây Bình Minh theo sự hướng dẫn của ngài Krateros và các binh lính thành Okhema. Từ trên bầu trời rực lửa chợt rơi xuống những dải cầu vồng lấp lánh, tựa như cơn mưa kẹo ngọt trong những câu chuyện cổ tích. Khi chạm đất, các dải cầu vồng lập tức biến thành những quả bong bóng khổng lồ, bao lấy người dân, bảo vệ họ khỏi sự tấn công của lũ quái vật. Những người xung quanh tôi xôn xao. Họ bảo nhau rằng, thiếu nữ của Đình Viện Hoàng Hôn hẳn đã thành công tiếp nhận Thần quyền của Bầu trời, và cơn mưa cầu vồng này chắc chắn là chúc phúc của cô ấy. Tôi từng trông thấy thiếu nữ ấy từ xa, dịu dàng và cẩn thận bôi thuốc cho một nhóc chimera bị thương. Tôi thầm nhủ trong lòng, mong cô gái ấy được bình an.
Đoàn người tị nạn được đưa tới lánh tạm ở Vách Mây Bình Minh. Sảnh đường nhung nhúc những người, tiếng khóc, tiếng thở dài, tiếng cầu nguyện râm ran, ngột ngạt. Chúng khiến tôi khó thở. Buồn nôn. Tiềm thức thúc giục tôi mau chắp tay lại, giành lấy những giây phút bình yên này để cầu xin thần linh, bất cứ vị thần linh nào hãy còn nhìn về Thánh Thành này, xin họ hãy bảo vệ Mydei.
Giữa biển người, tôi chợt nghe tiếng ngài Krateros gọi tên mình. Vội vàng xin lỗi những người cạnh mình, tôi nhanh chóng chen đến bên lão. Chúng tôi chạy ra khỏi sảnh đường, vừa đi lão Krateros vừa giải thích công việc tôi cần làm: cùng với các thợ may và những người còn sống sót sửa sang lại áo giáp và trang bị cho các chiến binh, rồi cùng quân lương chuẩn bị, cấp phát nhu yếu phẩm cho người dân.
Còn chưa bước chân ra khỏi cổng, một luồng sáng chói lòa bừng lên rồi chợt tắt ngúm, ngay sau đó, một đợt sóng xung kích bùng nổ, hất tôi văng ngược lại vào bên trong. Tim tôi như chùng xuống. Tôi bò dậy, chạy vội ra ngoài. Tôi cứ chạy, chạy miết, mặc cho tiếng gọi của ngài Krateros vang lên sau lưng. Khi chỉ còn vài chục mét nữa là tới sảnh thang máy, tôi khựng lại, chết trân.
Xa xa, hai bóng người cao lớn đứng đó. Người áo đen cầm cán kiếm dài, bình thản rút lưỡi kiếm nhuốm ánh vàng kim ra khỏi cơ thể kẻ thù, nhìn người nọ ngã xuống vũng máu của chính mình. Gã quay đầu lại, ung dung mở cánh cổng dịch chuyển. Trong một tích tắc, tôi nghĩ hắn đã nhìn thấy tôi. Não tôi đông cứng, cả người đơ ra không thể di chuyển. Rồi hắn bước qua cánh cổng, không dừng lại thêm một khắc nào nữa.
Tôi đứng đó, nhìn về phía mà mới một lúc trước còn là cánh cổng màu xanh rực rỡ, vậy mà giờ đã biến mất. Cơ thể nặng trĩu như có ai đang điều khiển, nhấc từng bước cứng đờ tiến về phía trước. Khi gót giày tôi đạp lên vũng máu vàng, cả người tôi như con rối đồ chơi bị cắt chỉ, ngã sụp xuống. Máu vàng hãy còn vương hơi ấm, lấm lem lên váy, lên tóc, lên cả mặt tôi, nhưng tôi như chẳng cảm thấy gì hết. Bàn tay run lẩy bẩy vươn ra, tựa như biết bao nhiêu đêm dài trong quá khứ, khi tôi còn nằm trong một vòng tay vững chãi, đầu ngón tay của người thợ may dịu dàng vén những sợi tóc mai vàng ruộm ra sau tai, để lộ đôi mắt vàng tuyệt đẹp của Vương tử thành Kremnos, Đứa con của Gorgo - Mydeimos.
Nhưng lần này, ánh bình minh đã không thể vương lại trong đôi mắt của chàng được nữa.
Tấm vải liệm vị Vương tử ấy từng nhờ tôi dệt nên, vào thời khắc cuối cùng của vòng lặp thứ 33.550.336, trở thành tấm chăn dịu dàng ôm lấy chúng tôi, cùng nhau chìm vào giấc mơ Tái Sáng Thế đầy bi ai và hi vọng.

Alexia (Guest) on Chapter 1 Thu 04 Jun 2026 07:03PM UTC
Comment Actions